Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Còn chưa kịp để người chơi hồi thần, video tuyên truyền đã phát xong.
Chỉ có 1 phút 25 giây? Ngắn như vậy? Người chơi đồng loạt phản đối, còn chưa kịp xem cho đã mà đã hết rồi!
Thế là diễn đàn lại nổ tung. Hàng loạt người chơi ùa vào bình luận, mắng mỏ rằng Thủy Hoàng Studio thật quá keo kiệt!
Người qua đường: Đây là cái gì? Phim điện ảnh à? Hay là trò chơi? Chẳng lẽ là thể loại đấu hồn?
Ta nguyện cô độc sống quãng đời còn lại: Tôi lạy luôn, tôi yêu rồi! Tôi thích cái anh Đế Liên kia lắm! Giọng anh ấy khiến chân tôi mềm nhũn luôn! Tôi muốn xem lại 10.000 lần! Mau ra game đi! Dù là game đánh bài tôi cũng tải luôn!
Sợ độ cao Phỉ Phỉ: Bình thường không chơi game, nhưng xem video thấy cũng hứng thú ghê. Game này khó chơi không?
Một ly dinh dưỡng tề: Đoán xem tôi phát hiện gì? Bản chính phủ phát hành cả bản góc nhìn nam chính lẫn nữ chính nha! Hai bản cộng lại là 2 phút 50 giây! Xem 10.000 lần là 20.500 giây đó nha! Ha ha ha!
Vắt cổ chày ra nước: Người trên tầng bị điên rồi! Không cần trailer nữa, cho tôi lên thẳng game đi! Tôi mua cháy luôn!
Tôi khóc là bởi vì có cát: Thủy Hoàng đại nhân! Xin người mau ra game đi! Tôi sẽ không bao giờ gọi người là studio thất bại nữa!
Lần đầu tiên giết heo: Có cảm giác sẽ bị "ngược", tôi thấy hoảng lắm. Bất kể là giới thiệu hay lời thoại, đều mang cảm giác có dao. Cái này chắc là game tình cảm nhỉ? Mà sao lại có thẻ bài nữa?
Trên mạng bình luận đủ loại, Tần Nhất xem mà cảm thấy rất hào hứng. Trong khi đó, bộ phận khác của "Bộ Môn" vẫn còn đang hoàn thiện, thì lần này cô lại là người kết thúc nhanh nhất.
Vì cô đã đổ toàn bộ tiền bạc vào game, hiện tại vẫn thuộc tầng lớp nghèo đói, không thể tham gia bất cứ hoạt động nào cần chi phí, nên cô quyết định làm vài chuyện không tốn tiền.
Ví dụ như: ra ngoài đi dạo.
Từ khi đến thời đại tinh tế đến nay, cô đã ở nhà bao lâu thì trạch bao lâu. Trừ bệnh viện ra thì chỉ quanh quẩn trong nhà. Internet hấp dẫn đến mức khiến cô thấy chẳng cần thiết phải ra ngoài. Nhưng lâu ngày, thỉnh thoảng cô cũng muốn thay đổi không khí.
“Tiểu Tam, ngươi có thể ra ngoài không? Ta dắt ngươi đi dạo một vòng.”
“Có thể, thưa chủ nhân. Xin chờ một chút, tôi sẽ sạc lại pin di động của tôi.”
Hiếm lắm mới được đi chơi, người máy Tiểu Tam cũng tỏ ra rất hào hứng.
“Ngươi không phải chỉ là người máy sao? Sao đi ra ngoài mà cũng vui mừng như vậy?” – Tần Nhất tò mò chọc vào trán nó.
Cô hơi nghi ngờ: Nó có phải là loại người máy đã phát triển cảm xúc và tư duy độc lập không?
“Thưa chủ nhân kính mến, xin hãy tin vào trí năng của tôi.”
Người máy Tiểu Tam nghiêm túc đáp lời. Cô đột nhiên thấy không chắc lắm về cái thứ gọi là "trí năng" mà nó thường nhắc tới.
“Ngoài ra, hành động hiện tại của ngài là rất bất lịch sự, xin hãy dừng lại ngay.”
“Được rồi, xin lỗi xin lỗi.” – Tần Nhất vội vàng rút tay lại.
“Ra ngoài có cần ta dắt ngươi không? Ngươi chỉ đi theo ta thôi, có sợ bị người khác trộm không vậy?”
Người máy Tiểu Tam chỉ cao tới đùi cô, trông như một đứa trẻ con, khiến Tần Nhất lo lắng không thôi.
Cô đã bị Tiểu Tam chiều đến mức trở thành phế vật sinh hoạt, cô không muốn mất người máy đáng yêu này đâu!
“Chủ nhân không cần lo lắng. Nếu tôi phát hiện nguy hiểm hoặc đột ngột mất tín hiệu, tôi sẽ lập tức phát cảnh báo nghiêm trọng lên quang não của ngài.”
Có bảo đảm của Tiểu Tam, Tần Nhất mới yên tâm thở phào.
“Vậy được rồi, chúng ta đi thôi.”
Cô mở cửa, Tiểu Tam lạch bạch theo sau.
Nghĩ một lúc, Tần Nhất vẫn quyết định nắm tay Tiểu Tam:
“Hay là mình cứ nắm tay đi, không thì ta lại thấy cứ là lạ…”
Tiểu Tam không phản đối.
Liên bang tuy có kiến trúc và công nghệ rất tiên tiến, nhưng thiết kế lại khá đơn điệu. Màu sắc lạnh và sạch đến mức khiến người ta thấy chói mắt.
Trên đường, người máy còn nhiều hơn cả con người. Ngoài những người máy quản gia đi cùng chủ nhân, còn có không ít người máy độc hành.
“Thảo nào chẳng sợ bị trộm.”
Đầy đường là những người máy cao cấp hơn hẳn Tiểu Tam, ai rảnh mà đi trộm cái đồ cũ kỹ như thế này?
Dù vậy, Tần Nhất vẫn nắm chặt tay Tiểu Tam. Dù nó có cũ kỹ cũng là quản gia của cô, và là báu vật của riêng cô. Trong đám đông, hành động của họ cũng khá nổi bật.
“Không biết người máy có tự ti không nữa.”
Cô cúi đầu nhìn Tiểu Tam, lớp sơn trên người nó đã tróc khá nhiều, độ sáng bóng cũng không bằng các người máy khác.
Cô âm thầm quyết định: sau này sẽ mua cho nó một bộ vỏ ngoài mới tinh.
Đường phố yên ắng, mọi người đều lặng lẽ, chẳng ai mở miệng nói gì.
Tần Nhất đi một vòng, cảm thấy thua xa mấy chuyến du lịch trong thực tế ảo – vừa an toàn, lại vừa thần bí.
Cô đang định quay về thì chợt nghe thấy tiếng nói phát ra từ phía sau một cửa hàng:
“Đúng rồi đấy!”
“Không đánh nữa đâu!”
...
Giọng mấy đứa trẻ vang lên khá non nớt. Tò mò, Tần Nhất tiến lại gần nhìn.
Cô phát hiện mấy học sinh tiểu học đang chơi bài Đấu Địa Chủ tự chế ở phía sau cửa hàng!
Xung quanh còn có hai đứa khác đang lặng lẽ xem.
“Cái này hoàn toàn không phải là cách dùng mà ta mong muốn đâu nha!”
Có lẽ ánh nhìn của cô quá mãnh liệt, mấy đứa nhỏ nhanh chóng phát hiện ra và lập tức thu dọn bài chạy mất, hành động yên lặng mà nhanh như chớp.
“Khoan đã!”
Tần Nhất gọi với theo, nhưng chẳng ai dừng lại.
“Suýt nữa thì quên mất, mình phải thiết lập phân tầng độ tuổi. Phải thêm xác minh 18+ cho 《Luyến Chi Biên Niên Sử》 mới được.”
“Chơi Đấu Địa Chủ không nên là chuyện của con nít…”
“Sao không có phụ huynh nào lên tiếng nhỉ?”
Cô mở quang não, tìm kiếm với từ khóa “trẻ em” và “đấu hồn”. Kết quả là hiện lên rất nhiều bình luận.
Lúc này cô mới phát hiện: không phải không ai lên tiếng, mà là tất cả đều đã bị xoá đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


