Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Xem ra chuyện Lâm Húc làm phiền tôi cũng là chị Chu nói cho anh biết.
Tôi chống cằm ngồi yên lặng, một bản nhạc quen thuộc vang lên, là bài "The Brave Man" của Thảo Đông. Lần này không phải là đài phát thanh, tôi hỏi Lục Nghiêm: “Anh cũng bắt đầu nghe nhạc của họ à?”
“Hôm đó nghe em nói xong, lúc về tôi đã kiểm tra và phát hiện ra đó là một ban nhạc…”
“Người Đài Loan.” Tôi thì thầm.
"Đúng vậy, nhưng hình như không có nhiều bài hát lắm, tổng cộng chỉ có hơn chục bài, tôi đều đã đưa vào danh sách phát."
Anh nói rồi dừng lại, đạp phanh khi đèn đỏ rồi quay lại nhìn tôi: “Vưu Trinh, tôi thực sự muốn tìm hiểu em nhiều hơn.”
Anh nói những lời này rất chân thành, giọng nói có chút dịu dàng và quan tâm.
Cơn say do rượu gây ra đang xộc thẳng vào não tôi, trong phút chốc tôi buột miệng: “Lục Nghiêm, anh nghiêm túc đấy à?”
"Đương nhiên." Lục Nghiêm nói: "Tôi không còn trẻ nữa, Vưu Trinh. Mỗi lời tôi nói với em đều có 100% sự chân thành."
Lúc này, bài hát đang phát là “Sơn Hải”: "Tôi mong mỏi một kết thúc có hậu nhưng lại không được là chính mình."
Tôi nói không ra lời, trong lúc nhất thời trong xe chỉ có tiếng nhạc yên tĩnh vang vọng.
Xe dừng bên đường, Lục Nghiêm mở cửa cho tôi, đỡ tôi xuống xe đứng vững, sau đó anh lịch sự rút tay về, sánh bước cùng tôi.
“Đêm cũng khuya rồi, tôi lo lắng cho em.”
Anh rất có chừng mực, đưa tôi đến cổng khu chung cư liền dừng lại, nói lời tạm biệt với tôi: "Em lên lầu đi, tôi thấy đèn bật sáng sẽ rời đi.”
Như có cái gì đó mắc kẹt trong cổ họng, khiến tôi khó thở. Tôi nắm chặt quai túi, loạng choạng lên lầu, mở cửa và nhấn công tắc.
Ánh sáng lờ mờ lập lòe chiếu xuống, tôi từ cửa sổ nhìn xuống, Lục Nghiêm ngẩng đầu vẫy tay chào tôi rồi quay người rời đi.
-----
12
Trong ấn tượng của tôi từ nhỏ, bố tôi luôn là một người ít nói.
Ông ta không hút thuốc hay uống rượu, nhưng chưa bao giờ kiếm được nhiều tiền. Mẹ tôi tần tảo hơn 20 năm, vừa kiếm tiền vừa làm việc nhà, một mình gánh vác gánh nặng của cả gia đình.
Mẹ cũng dạy tôi rất tốt, cho nên, so với bố, tôi thân thiết với mẹ hơn.
Đêm trước khi tốt nghiệp, mãi cho đến tối, mẹ mới nói với tôi: "Dạo này mẹ bận, không dự lễ tốt nghiệp của con được.”
Lúc đầu tôi không nhận thấy điều gì bất thường, tính sau buổi lễ tốt nghiệp sẽ về nhà, trên tàu cao tốc, tôi còn tính toán, đợi khi quay lại làm việc, tôi muốn tìm cơ hội hỏi rõ, rốt cuộc Lục Nghiêm có còn độc thân hay không.
Nhưng không còn cơ hội như vậy nữa.
Khi về đến nhà, tôi phát hiện mẹ không có ở nhà, chỉ có bố tôi đang ngồi trên ghế sofa hút thuốc, nói với tôi rằng: “Mẹ con đi công tác, công việc có tính chất bảo mật, không được liên lạc với người khác.”
Tôi bật vòi hoa sen, nôn mửa trong bồn cầu, rồi gọi cảnh sát trong tâm trạng hoảng loạn tột độ.
Ở đồn cảnh sát, người cha thường ngày ít nói của tôi chống hai tay lên bàn, dùng sức đến trán nổi gân xanh: "Cô ấy muốn ly hôn với tôi, cô ấy còn đi gặp người đàn ông khác, nhiều năm như vậy, tôi chưa từng làm chuyện gì không xứng đáng với cô ấy, nhưng vì tôi không có bản lĩnh lớn, cô ấy muốn ly hôn với tôi!"
Bố tôi nói xong, bỗng nhiên ngồi thụp xuống, ôm mặt vừa khóc vừa cười to: "Đúng vậy, là tôi g..iết cô ấy, cô ấy đừng hòng rời khỏi tôi, đừng hòng đi tìm đàn ông khác.”
Tôi đứng ngoài cửa, lắng nghe giọng nói của bố.
Mỗi lời nói như một cơn bão lớn, lật nhào và hủy diệt hai mươi hai năm cuộc đời tôi.
Mọi chuyện sau đó giống như một cảnh trong một bộ phim đen trắng, liên tục bị xé ra rồi ghép lại trong đầu.
Cảnh sát đã tìm thấy thi thể mẹ tôi ở bốn hướng của thành phố và biết được sự việc từ những đồng nghiệp thân thiết của bà.
Một tháng trước khi tôi tốt nghiệp đại học, mẹ tôi đệ đơn ly hôn: “Vưu Trinh đã trưởng thành rồi, tôi không cần phải chịu đựng anh vì con bé nữa”.
Tất nhiên bố tôi không đồng ý, nhưng mẹ tôi vẫn kiên quyết, còn cùng đồng nghiệp đi tham gia tiệc của các đồng nghiệp độc thân.
Mẹ đã khiêu vũ đến tận đêm khuya và nói với các đồng nghiệp của mình: "Khi Vưu Trinh tốt nghiệp về nhà, tôi sẽ nói với con bé chuyện này."
Vừa nói, mẹ vừa thở dài: “Hy vọng con bé có thể tiếp nhận.”
Nhưng mẹ đã không đợi được đến khi tôi về nhà.
Vì nửa đêm hôm đó, sau khi mẹ về nhà, người cha say rượu của tôi đã dùng dao cắt đứt động mạch chủ.
Hơn nửa năm sau đó, tôi không thể ăn được gì, gầy đi rất nhiều.
Trong lòng tôi, ý nghĩa cuộc sống trở nên vô cùng trống rỗng, nghiêm trọng nhất một lần, tôi đã dùng dao rọc giấy cắt cổ tay.
Cậu tôi đến hỏi vay tiền đã phát hiện ra và đưa tôi vào bệnh viện.
Sau một loạt các cuộc kiểm tra, bác sĩ đưa cho tôi một giấy chứng nhận y tế, tôi bị trầm cảm nặng.
Mang theo một túi thuốc lớn do bác sĩ kê đơn, tôi ngồi trên giường bệnh và nghe cậu tôi kể về những khó khăn trong cuộc sống, cuối cùng cậu tôi nói.
"Vưu Trinh, sau khi mẹ cháu qua đời, cậu là người thân thiết nhất của cháu, bây giờ toàn bộ tiền của nhà cháu đều do cháu giữ phải không?"
Mắt tôi giật giật, tôi chậm rãi ngẩng đầu, đưa cổ tay còn quấn băng gạc đưa lên mắt hắn, cười nói: “Được, cậu g..iết tôi đi, tôi lập di chúc để lại toàn bộ tài sản cho cậu, được không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






