Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
1
Tôi hai mươi bốn tuổi, vẫn chưa có mảnh tình vắt vai.
Mấy đồng nghiệp lớn tuổi trong công ty nhìn không nổi nữa, nói muốn giới thiệu đối tượng cho tôi.
Tôi vốn muốn từ chối nhưng đồng nghiệp lại liệt kê tỉ mỉ ưu điểm của đối phương: "Không đến ba mươi tuổi, có xe có nhà, công việc ổn định, thu nhập khả quan. Quan trọng nhất là, rất đẹp trai.”
Nghe trai đẹp tôi liền đồng ý gặp mặt đối phương một lần ở quán cà phê bên tầng dưới công ty.
Thật ra thì tôi không tin có người hoàn hảo như vậy, đã đẹp trai, trẻ tuổi lại có tiền, sao mà còn chưa có người yêu chứ.
Nhưng khi bóng dáng cao dong dỏng kia đẩy cửa kính ra, xuyên qua hành lang đứng trước mặt tôi, suýt chút nữa tôi làm đổ ly nước chanh trong tay.
“Thầy Lục?”
Đôi mắt đen láy, làn da trắng nõn, khuôn mặt lạnh lùng của Lục Nghiêm, kết hợp với vẻ mặt thờ ơ, nhìn qua toát ra khí chất người lạ chớ đến gần.
Hôm nay thời tiết nóng bức, anh mặc một áo sơ mi trắng bạc, nút áo cài sát cổ, chỉ lộ ra phần bắp tay, phía trên có một nốt ruồi nhỏ, tự nhiên trông khá quyến rũ.
Khách quan mà nói, quả thật rất đẹp trai.
Nhưng mà thù mới hận cũ hiện lên trong đầu, tôi chỉ là nắm chặt chiếc ly thủy tinh trong tay, nói với giọng điệu kỳ quái: "Aizza, đây không phải là thầy Lục sao? Thầy đã ba mươi tuổi mà vẫn chưa có người yêu sao?”
Lục Nghiêm chống mặt bàn, quan sát khuôn mặt tôi một lát, sau đó nhẹ nhàng nhếch khóe môi: "Đương nhiên là bởi vì tôi đang đợi em.”
2
「……」
Điều đó tất nhiên là không thể.
Tôi chỉ hơi sốc, không ngờ với điều kiện của Lục Nghiêm mà lại đi nhờ mai mối.
Lục Nghiêm là giảng viên đại học của tôi.
Hồi năm hai, anh dạy chúng tôi môn đại số tuyến tính và chúng tôi trở thành kẻ thù của nhau. Là do sinh nhật năm đó, tôi và bạn cùng phòng uống rượu suốt đêm ở KTV, ngày hôm sau lên lớp trong tình trạng say khướt, Lục Nghiêm nói muốn trừ điểm của chúng tôi.
“Bọn em không cố ý, do nhà trường điều chỉnh lịch học tạm thời.” Tôi đứng trước bục giảng, ngẩng đầu, giằng co với Lục Nghiêm.
Khi đó, tôi vừa nhuộm tóc thành màu đỏ rực rỡ, mặc một chiếc váy vô cùng loè loẹt, viết đầy chữ "cứng đầu".
“Sự kiện này do em tổ chức, nếu phải trừ điểm, thầy hãy trừ điểm một mình em thôi.”
Lục Nghiêm rũ mắt, bình tĩnh nhìn tôi một lát, đột nhiên khóe môi hơi nhếch lên: “Được.”
Và trong bài kiểm tra cuối kỳ, anh thực sự đã cho tôi 59 điểm.
Tôi không thể tin được, chạy tới văn phòng tìm Lục Nghiêm nhưng anh không có ở đây.
Giảng viên cùng văn phòng có lòng tốt nói với tôi rằng Lục Nghiêm ra ngoài họp và khoảng hai giờ mới về.
“Em có thể ngồi đây đợi anh ấy.”
Không ngờ Lục Nghiêm về quá muộn, tôi đã ngồi vào chỗ của anh, nằm sấp trên bàn ngủ thiếp đi.
Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, tôi bị một lực nhẹ đẩy tỉnh dậy.
Tôi ngẩng đầu lên với đôi mắt ngái ngủ, nhìn thấy Lục Nghiêm đang đứng trước mặt, vẻ mặt vẫn lạnh lùng nhưng trong mắt lại có vẻ chán ghét.
Sau đó anh nói: "Lau nước bọt đi."
3
Tôi phục hồi tinh thần, nhìn thấy Lục Nghiêm trước mặt, bỗng nhiên hoảng hốt.
Đã bốn năm trôi qua.
Nhưng thời gian đối với anh dường như đã dừng lại, Lục Nghiêm năm nay đã ba mươi tuổi nhưng trông giống hệt như bốn năm trước, lúc anh hai mươi sáu.
Anh ngồi xuống đối diện tôi và gọi một ly Americano.
"So với chuyện này..." Anh nhìn tôi một lúc rồi chậm rãi nói: “Tôi lại càng tò mò hơn -- Vưu Trinh, nếu tôi nhớ không lầm, năm nay em mới hai mươi bốn tuổi, sao lại đi xem mắt?"
Tôi trầm mặc một lát: "Bởi vì em không muốn làm việc.”
Nhân viên cửa hàng bưng cà phê chúng tôi gọi lên, tôi bưng ly latte lên uống một ngụm lớn, sau đó dựa về phía sau, bày ra tư thế không đàng hoàng.
"Em tính tìm một người đàn ông bao nuôi mình, xác nhận quan hệ xong sẽ xin nghỉ việc, ở nhà của anh ta, lái xe của anh ta, anh ta có nhiệm vụ đi làm kiếm tiền, em có nhiệm vụ ở nhà tiêu tiền..."
Tôi đã nói rất nhiều nhưng vẻ mặt Lục Nghiêm ở phía đối diện vẫn không hề thay đổi.
Đã nói đến đây rồi, hiển nhiên không có khả năng tiếp tục trò chuyện.
Tôi uống nốt ngụm latte cuối cùng trong ly, giơ tay gọi nhân viên cửa hàng tới tính tiền.
Lục Nghiêm liền đưa tay ngăn tôi lại: "Tốt xấu gì tôi cũng từng làm thầy của em, để tôi trả.”
4
Từ quán cà phê đi ra, Lục Nghiêm đề nghị đưa tôi về nhà.
Tôi cười giả tạo: "Không cần đâu ạ, nhà em ở rất gần đây. Em đi bộ về là được. Thầy đi thong thả.”
Sau khi Lục Nghiêm khuất dạng, tôi vòng qua góc đường và đẩy chiếc xe điện nhỏ rỉ sét của mình ra khỏi đám ô tô chạy pin đậu bừa bộn.
Tôi đã nói dối Lục Nghiêm.
Thật ra nhà tôi rất xa.
Tôi chỉ là biết mình biết ta mà thôi.
Nếu nói tôi chưa từng thích Lục Nghiêm là không đúng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






