Lần này hệ thống không dừng lại mà đưa ra câu trả lời rất nhanh: [Tất nhiên là được, nhưng vật phẩm trong cửa hàng hệ thống không thể mua bằng tiền mặt, chỉ có thể mua bằng điểm nhiệm vụ.]
[Hơn nữa, giá trị của phần thưởng nhiệm vụ thường đòi hỏi số điểm cực cao, e là ký chủ không thể chi trả nổi mức giá đó đâu.]
Nghe hệ thống trả lời, Diệp Hiểu Lâm hơi không phục.
Cô muốn xem thử đắt đến mức nào.
"Cho tao xem điểm hiện tại của tao đi!"
Hệ thống ngoan ngoãn mở cửa hàng hệ thống ra, hiển thị các vật phẩm bên trong cùng số dư điểm của cô ở góc trên bên phải.
Khoảnh khắc nhìn thấy số điểm, cô cạn lời.
Mục điểm ở góc trên bên phải hiện rõ ràng con số 10 tròn trĩnh của cô.
Mà trong cửa hàng hệ thống, món đồ rẻ nhất cũng tốn 20 điểm.
Cô khó nhọc mở miệng: "Thế phần thưởng nhiệm vụ tốn bao nhiêu điểm?"
Hệ thống thuận thế hiển thị phần thưởng nhiệm vụ lần này… Thân phận hợp pháp (Tùy chọn): 100 000 điểm.
Diệp Hiểu Lâm: "…"
Cô lặng lẽ đóng trang này lại, mắt không thấy tim không đau.
Được rồi, coi như cô chưa nói gì!
Tự kỷ một hồi lâu, cô mới lấy lại tinh thần.
Từ quần áo, thức ăn đến súng ống, công nghệ kỹ thuật đổi mới, chỉ có thứ cô không nghĩ ra, không có thứ gì không mua được.
Nhưng đồng thời, giá của các mặt hàng cũng cực kỳ đắt đỏ.
Ví dụ như dung dịch gen sơ cấp cô từng uống, giá bán trong cửa hàng là 10 vạn điểm, chưa kể đến các sản phẩm công nghệ tương lai cao cấp hơn.
Còn đồ rẻ đương nhiên cũng có, ví dụ như áo khoác, giày da, túi xách, đồng giá khoảng 20 điểm.
Về điều này, Diệp Hiểu Lâm không còn gì để nói.
"… 20 điểm vẫn hơi đắt nhỉ, dù sao cũng chỉ là quần áo thôi mà."
Hệ thống không hề bất mãn trước sự nghi ngờ của cô, nó trả lời theo đúng bổn phận: [Đây đều là những món đồ xa xỉ cao cấp, thời thượng và mới mẻ nhất trong vài chục năm tới. Ở thời đại của cô, có lẽ phải từ 5 vạn trở lên.]
Diệp Hiểu Lâm hết chỗ nói.
Là một người làm công ăn lương bình thường, mấy món đồ xa xỉ này cô chỉ mới nghe nói qua, rồi lén lút lên mạng tìm hiểu, chứ mua thì tuyệt đối không mua nổi.
Bây giờ xuyên không rồi, cô lại có thể tích điểm để mua.
Chỉ là hiện tại, cô chẳng nỡ dùng điểm vất vả lắm mới kiếm được để mua mấy món đồ xa xỉ.
Để dành điểm mua những thứ có giá trị hơn không tốt sao?
Cô đóng thẳng cửa hàng hệ thống.
"Nhưng mà hệ thống, ngoài điểm hệ thống ra, còn có phần thưởng tiền mặt nào khác không? Ví dụ như hoàn tiền chẳng hạn?" Nhớ ra điều gì đó, cô hỏi: "Dù sao bây giờ tao cũng phải ăn cơm mà…"
Hệ thống bị cách xưng hô kỳ quặc của cô làm cho đứng hình vài giây, sau đó giả vờ như không nghe thấy gì: [Trong cửa hàng hệ thống có thể dùng điểm đổi ra tiền mặt.]
Nghe nó trả lời, Diệp Hiểu Lâm làm theo mở cửa hàng ra.
Nói thật, bảo cô đổi điểm ra tiền mặt, cô hơi xót.
Nhưng mà, nghĩ đến điều kiện ăn ở hiện tại, cô lại thấy tiêu sài điểm rồi kiếm lại cũng được, cải thiện cuộc sống mới là việc cấp bách bây giờ.
Điều khiến cô khá hài lòng là một điểm có thể đổi được 1000 đồng.
Ở thời điểm hiện tại, tỷ giá quy đổi này khá hời.
Cô không chần chừ nữa, dứt khoát dùng 4 điểm đổi lấy 4000 đồng.
Số tiền đổi được cô không rút ra mà để thẳng trong túi đồ hệ thống.
Dù sao nơi cô đang ở vẫn rất phức tạp, cô không dám cầm ngần ấy tiền ra ngoài.
Làm xong xuôi, tiếp theo là phần cô mong đợi nhất.
Đi ăn cơm!
Cô tùy tiện tìm một quán ăn nhỏ trông khá đông khách, không kịp chờ đợi mà chen vào.
"Ông chủ, cho tôi một phần thịt băm xào hương cá, cà tím xào thịt vụn, với cả thịt kho tàu! Thêm một bát cơm nữa!"
Ông chủ liếc nhìn vóc dáng nhỏ bé của cô, rồi không dám tin mà xác nhận lại một lần nữa.
Sau khi nhận được câu trả lời chắc nịch, ông ta mới ghi lại tên món ăn rồi bước vào bếp.
Diệp Hiểu Lâm giả vờ như không thấy ánh mắt nhìn mình như nhìn thùng cơm của những người xung quanh, vẻ mặt bình thản chọn một chỗ ngồi sát góc rồi ngồi xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
