Cha cô là liệt sĩ, khi hy sinh đã mang quân hàm trung đoàn trưởng. Hằng tháng, cô và ông bà nội cộng lại có thể nhận hơn hai mươi đồng tiền trợ cấp.
Theo lý mà nói, nhà cô có ruộng lại có tiền trợ cấp, cuộc sống vốn phải khá dư dả. Nhưng sức khỏe ông bà nội không tốt, quanh năm phải uống thuốc, tiền bạc vì thế cũng trở nên eo hẹp.
Số trứng và bột mì cô mang đến cũng chỉ có chừng đó. Cô sống ở đây cũng phải ăn cơm, sao có thể nhận tiền của mẹ được?
Lưu Cúc Bình nhét tiền vào tay cô:
“Đồ của con, mẹ với các em ăn thì cũng đã ăn rồi. Nhưng người nhà họ Viên không có lý do gì để chiếm lợi của con.”
Con do chính tay bà sinh ra, bà hiểu rõ tính tình chúng. Đứa nào cũng biết ơn. Chị đối xử tốt với chúng, chúng cũng sẽ đối xử tốt với chị. Còn những người khác trong nhà họ Viên thì khó nói.
Ôn Tri Nghi ngẩn ra.
Lưu Cúc Bình xoa đầu cô:
Thấy cô nhận tiền rồi, Lưu Cúc Bình mới nói:
“Chú Trương của con bị bệnh, chúng ta đi thăm chú ấy.”
Ôn Tri Nghi lo lắng hỏi:
“Chú Trương bị sao ạ?”
Lưu Cúc Bình nói:
“Vết thương cũ tái phát.”
Ôn Tri Nghi lại đưa tiền cho mẹ:
“Tiền này mẹ cầm lấy mua quà cho chú Trương.”
Lưu Cúc Bình trừng cô:
“Mẹ đưa con thì con cứ cầm lấy. Mẹ với chú Viên của con hôm qua vừa nhận lương, tiền mua quà mẹ vẫn có.”
Ôn Tri Nghi siết chặt số tiền trong tay. Thảo nào mẹ đột nhiên đưa tiền cho cô, hóa ra là vừa nhận lương.
Nhà họ ở tầng hai. Hai mẹ con đi xuống tầng một thì gặp hai người hàng xóm bên dưới đang nói chuyện trong sân.
Hai nhà hàng xóm này ngày nào Ôn Tri Nghi lên xuống cầu thang cũng gặp, coi như đã quen biết.
Một nhà ở ngay tầng dưới nhà họ. Người đàn ông trong nhà họ Tôn, tên Tôn Vĩnh Tài, vợ họ Niên, tên Niên Hồng Quyên.
Nhà ở phía bên kia cầu thang, người đàn ông họ Vương, tên Vương Lương Hoa, vợ họ Bành, tên Bành Linh.
Người đang nói chuyện trong sân là Niên Hồng Quyên và Bành Linh. Thấy hai mẹ con, họ cười chào:
“Cúc Bình, dẫn con gái đi đâu đấy?”
Lưu Cúc Bình cũng cười:
“Hôm nay tôi đổi ca với người khác, dẫn con bé ra ngoài giải quyết chút việc.”
Bành Linh nhìn Ôn Tri Nghi, khen:
“Con gái nhà chị đúng là xinh thật.”
Lưu Cúc Bình cười:
“Hai người cứ nói chuyện trước nhé, mẹ con tôi đi trước.”
Niên Hồng Quyên xua tay:
“Vậy hai mẹ con đi nhanh đi.”
Đợi hai mẹ con đi xa, Niên Hồng Quyên mới bĩu môi:
“Lưu Cúc Bình ỷ con gái mình xinh nên kén chọn đấy mà. Cũng không nghĩ xem, một con bé nhà quê thì có gì mà kén?”
Bành Linh tiếp lời:
“Không có việc làm, không có học vấn, lại không có hộ khẩu huyện thành. Một cô gái nhà quê chẳng qua chỉ được cái xinh đẹp, muốn tìm một nhà chồng vừa ý ở huyện thành khó lắm.”
Niên Hồng Quyên ghé lại, hạ giọng:
“Chị không biết đâu. Con trai ông chủ quán cơm Tứ Hỷ đối diện đường cái để ý con bé đó rồi, còn tìm tôi nhờ mai mối. Người ta nói rồi, con bé gả qua đó thì chỉ cần ở quán cơm thu tiền, tiếp đón khách là được. Lưu Cúc Bình nghe xong từ chối ngay. Tôi đoán là chê người ta thấp với béo.”
Bành Linh nhớ lại:
“Quả thật không cao, cũng chẳng có công việc đàng hoàng, chỉ chạy vặt, làm mấy việc lặt vặt ở quán cơm…”
Con gái Lưu Cúc Bình thì được cái cao có cao, khuôn mặt lại xinh. Cũng chẳng trách Lưu Cúc Bình không vừa mắt con trai ông chủ quán cơm Tứ Hỷ.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
