Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhưng chút hoà thuận ấy cũng tan vỡ kể từ khi cô con gái nuôi này xuất hiện. Những tin đồn nhảm nhí bên ngoài thật sự khiến Katerine phiền lòng, mà Từ Trình Bích thì mãi vẫn không có phản ứng gì. Vốn dĩ bà ta là tiểu thư quý tộc được nuông chiều từ nhỏ, sau khi lấy Từ Trình Bích cũng chưa từng phải chịu nhiều ấm ức đến vậy. Giờ đây xảy ra chuyện thế này khiến bà ta tức giận đến tột cùng, khó tránh khỏi việc giận chó đánh mèo lên cô con gái nuôi trước mắt.
Từ Linh Cừ có thể cảm nhận được sự khó chịu mơ hồ toát ra từ trên người Katerine, có lẽ là đang trút giận lên mình.
Việc đột nhiên có một cô con gái nuôi khiến Katerine không vui cũng là điều bình thường, dù sao thì chuyện này có lẽ là do Thượng tướng Từ Trình Bích quyết định.
Tuy nhiên, ấn tượng duy nhất của Từ Linh Cừ về Từ Trình Bích trong ký ức của nguyên chủ chính là việc từ khi còn rất nhỏ ông ta đã bắt đầu gửi phí sinh hoạt cho cô ấy mỗi tháng. Cô tự nhận thấy rằng, dù là bản thân mình không hiểu tại sao lại xuyên qua đến đây, hay là nguyên chủ cơ bản từ nhỏ đã được nuôi thả lớn lên, tám phần đều chẳng có chút quan hệ gì đến Từ Trình Bích cả.
Katerine nhìn thiếu nữ trước mắt, trong lòng bà ta đã có một kế hoạch đường hoàng để nhắm mắt làm ngơ với cô con gái này, tiện thể giày vò cô một phen.
Còn về Từ Trình Bích, đợi ông ta về dinh thự họ Từ, bà ta nhất định phải làm một trận ầm ĩ với ông ta.
“Vừa hay con cũng gặp được anh trai của con, Từ Hựu Văn.” Katerine nói.
Bà ta vừa dứt lời, một thanh niên dáng người cao ráo bước ra từ phía bên kia của đại sảnh. Anh ta đeo kính không gọng, khuôn mặt đặc biệt giống Katerine, mặc quân phục của quân đội, gật đầu qua loa về phía Từ Linh Cừ: “Từ Hựu Văn.”
Biểu cảm Từ Hựu Văn giống như bất đắc dĩ, gật đầu: “Con đã nói với em ấy rất nhiều lần, Mạc Tà đã sớm không còn như trước nữa, mấy kỳ tranh tài trường quân đội trước đây đều phải dựa vào Doranston và nhóm người Liên Bang kia để cạnh tranh cao thấp… Em ấy cũng không chịu nghe.” Trong giọng điệu của anh ta tràn đầy sự cưng chiều dành cho em gái.
Hai mẹ con không coi ai ra gì mà trò chuyện một phen, rồi như thể mới chợt nhận ra còn có một người đang đứng bên cạnh, Katerine nhìn Từ Linh Cừ, nghiêng đầu đột nhiên hỏi: “Con có muốn vào trường quân đội không?”
Không đợi Từ Linh Cừ mở miệng trả lời, Katerine đã nói tiếp: “Trong những năm gần đây, hầu hết thế hệ trẻ của nhà họ Từ đều đã vào sáu trường quân đội lớn. Mặc dù con mới trở về, nhưng cũng nên đóng góp một phần sức lực cho gia đình, Hựu Văn, Trường Quân đội Mạc Tà đã tuyển đủ sinh viên mới chưa? Thêm em gái Linh Cừ của con vào nữa đi.”
Lời này vừa thốt ra, cả Từ Linh Cừ và Từ Hựu Văn đều sửng sốt.
“Mẹ…” Từ Hựu Văn khẽ nhíu mày, anh ta đại khái đã hiểu ý định của mẹ mình. Cơ thể cô em gái này nhìn rất kém, đưa vào trường quân đội thì phần lớn là để ép buộc cô chịu khổ bên trong, và mẹ anh ta cũng có thể nhắm mắt làm ngơ, đối với bà ta mà nói thì đây là một mũi tên trúng hai đích.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
