Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đoàn tàu tinh tế đang lướt đi êm ái trên tuyến đường tinh tế.
Cả hai đều tên Linh Cừ.
“Sức khoẻ quan trọng, cứ uống thuốc trước đã.” Một người phụ nữ trung niên mặc quân phục màu xanh lục đậm xuất hiện. Bà là Jinna, đã làm việc bên cạnh Thượng tướng Từ Trình Bích nhiều năm. Lần này, bà nhận lệnh đặc biệt đến đón cô tiểu thư là con gái nuôi từ biên giới Trục Vân trở về nhà.
Nói là con gái nuôi, nhưng đám quý tộc ở hành tinh Thủ Đô đều đồn đây là con gái riêng của Thượng tướng Từ Trình Bích phong lưu với người phụ nữ khác ở biên giới Trục Vân sinh ra.
Mặc dù bọn họ không có bất kỳ bằng chứng nào.
Những suy đoán không thể hiểu được đó dường như có người cố tình tung ra, hơn nữa nhà họ Từ cũng chưa bao giờ đưa ra bản báo cáo giám định quan hệ huyết thống giữa Từ Linh Cừ và Từ Trình Bích để làm sáng tỏ, khiến cho lời đồn đại càng lan truyền rộng rãi.
Từ Linh Cừ không muốn uống thuốc.
Jinna thấy vậy, cầm lấy thuốc từ trong tay robot phục vụ, tự mình uống trước, rồi chỉ thị robot phục vụ lại lấy một phần mới ra tới.
“Nếu tiểu thư Linh Cừ cần tôi thử, tôi có thể thử cho đến khi ngài đồng ý uống mới thôi.” Jinna mặt không đổi sắc. Lần đầu tiên bà gặp vị tiểu thư Linh Cừ này ở tinh hệ Trục Vân, thì đã thấy vẻ mặt bệnh tật trông không sống được bao lâu của cô.
Jinna nhanh chóng quyết định mời bác sĩ giỏi nhất ở biên giới Trục Vân đến khám bệnh và chế thuốc, đồng thời báo cáo tin tức trước cho Thượng tướng Từ Trình Bích ở hành tinh Thủ Đô. Điều bà không ngờ là trở ngại lớn nhất trong việc chữa bệnh lại chính là bản thân Từ Linh Cừ không chịu uống thuốc.
“Vậy bà uống đi.” Từ Linh Cừ liếc mắt nhìn Jinna một cái, nhàn nhạt nói.
Jinna nghe vậy mặt không đổi sắc, uống phần thứ hai.
Khi bà sắp uống đến phần thứ tư, Từ Linh Cừ cuối cùng cũng bảo bà dừng tay.
“Đưa cho tôi.” Thử đến bước này là đủ rồi.
Trình độ bào chế thuốc tinh tế cao hơn nhiều, uống vào lại có vị sữa dâu. Từ Linh Cừ không thích mùi vị này nhưng vẫn miễn cưỡng nuốt thuốc xuống.
Jinna thấy cô cuối cùng cũng uống thuốc, liền bảo robot phục vụ mang bữa tối lên, rồi mới lui ra ngoài.
Từ Linh Cừ thử ăn một ít, ăn được nửa chừng thì dạ dày bắt đầu khó chịu, buồn nôn, liền ngừng ăn, tiện thể bảo robot đi ra ngoài.
Cơ thể này cũng quá mức yếu ớt, ăn nhiều thì không thoải mái, ăn ít thì càng khó chịu. Hễ động một chút là ho khan, thi thoảng lại ho ra máu, đặt ở tận thế thì đây là món ăn ngon nhất của lũ thú biến dị.
Nguyên chủ chính là do cơ thể quá mức ốm yếu mà đã qua đời ba ngày trước, khiến Từ Linh Cừ, một linh hồn đến từ tận thế cùng tên không cùng họ, nhưng sau khi được nhận nuôi thì đã cùng họ, chiếm giữ cơ thể và kế thừa ký ức cùng hệ thống ngôn ngữ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
