Tân Mộng Kỳ từ nhỏ đã sống trong sự nuông chiều, cung phụng hết mực của gia đình, cái tính khí kiêu căng ngạo mạn ấy của cô ấy thì cả khu gia thuộc này ai ai cũng đều biết rõ. Hơn nữa, chuyện cô ấy đem lòng thầm thương trộm nhớ Thừa An vốn chẳng phải là bí mật gì, thím Ngô nghĩ đi nghĩ lại chỉ thấy việc cô ấy chủ động đến tìm Tô Nhân thế này chẳng khác nào chồn đi chúc tết gà, tuyệt đối không có ý đồ gì tốt đẹp cả.
Tô Nhân nghe thím Ngô khuyên nhủ thì ngoan ngoãn gật đầu vâng dạ ghi nhớ, nhưng sâu trong lòng cô lại cảm thấy có đôi chút kỳ lạ xen lẫn hiếu kỳ.
Thế nhưng khi vừa bước xuống dưới lầu, nhìn thấy Tân Mộng Kỳ đang nở một nụ cười ngọt ngào như hoa nở với mình, Tô Nhân bỗng cảm thấy có lẽ thím Ngô đã quá lo xa và định kiến về đối phương rồi.
Người ta đã có lòng dùng bộ mặt tươi cười để đón tiếp thì mình đương nhiên cũng phải lịch sự đáp lại, Tô Nhân liền vui vẻ rảo bước đi theo Tân Mộng Kỳ ra phía sau mảnh vườn nhỏ của nhà họ Cố. Nào ngờ vừa mới đứng lại, cô gái nhỏ vừa rồi còn ríu rít nói cười ấy bỗng chốc lật mặt nhanh như lật sách, lộ rõ vẻ lạnh lùng khó chịu.
“Tô Nhân, tôi hỏi thật cô nhé, cô thực sự là đối tượng đính hôn từ nhỏ của anh Thừa An đấy à?” Giọng điệu cất lên của cô ấy vô cùng gắt gỏng, mang theo thái độ gây hấn rõ rệt.
Tô Nhân nghe vậy thì thầm đánh giá trong lòng, cảm thấy tính khí của cô gái này sao mà khác xa hoàn toàn so với những lời miêu tả hoa mỹ trong cuốn sách kia thế không biết.
“Năm xưa người lớn quả thực có để lại lời ước định như vậy, thế nhưng…” Tô Nhân trong lòng đã có tính toán riêng, nghĩ bụng có lẽ sự xuất hiện của mình đã vô tình làm rạn nứt tình cảm của đôi uyên ương này, nên cô cảm thấy bản thân cần phải thẳng thắn làm rõ: “Cô không cần phải lo lắng đâu, đó chẳng qua cũng chỉ là lời nói đùa lúc trà dư tửu hậu của các cụ mà thôi, không thể coi là thật được.”
“Hừ!” Tân Mộng Kỳ trợn mắt lườm cô một cái sắc lẹm, thầm nghĩ cái loại gái quê mùa này tâm cơ thật là thâm sâu khó lường, lại còn cố tình dùng giọng điệu thanh cao ấy để thanh minh: “Cô bớt giả vờ giả vịt đi, ở cái đại viện này ai mà chẳng biết ông nội Cố chỉ công nhận mỗi một mối hôn ước cũ này thôi. Có phải cô đang mơ tưởng sẽ được bay lên cành cao hóa phượng hoàng đúng không? Cô cũng không tự soi…”
Cô ấy vừa định thốt ra câu bảo đối phương hãy tự soi gương lại dung nhan của mình đi, thế nhưng khi vừa nhìn thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành không góc chết của Tô Nhân, Tân Mộng Kỳ bỗng nghẹn họng, đành phải nuốt ngược những lời nhục mạ ấy vào trong. Cô ấy hậm hực gắt lên: “Tóm lại, anh Thừa An chắc chắn sẽ không bao giờ thèm đoái hoài đến loại người như cô đâu!”
Tô Nhân bị những lời nói đầy vô lý đôm đốp ấy của Tân Mộng Kỳ làm cho đầu óc mịt mờ, cảm thấy vô cùng khó hiểu. Thế nhưng cô còn chưa kịp mở miệng thanh minh, đối phương đã tiếp tục phun ra một tràng sỉ vả nặng nề.
“Sao cô có thể mặt dày mày dạn đến nhà họ Cố để ăn chực uống chực như thế được nhỉ? Đúng là loại người vô liêm sỉ!” Tân Mộng Kỳ khoanh tay trước ngực, lớn tiếng mắng nhiếc.
“Cô…” Tân Mộng Kỳ nghẹn họng trân trối nhìn đối phương, hoàn toàn không ngờ tới một con bé quê mùa nghèo nàn lại dám đứng đây cứng họng cãi tay đôi với mình như thế.
“Tôi được đến ở lại nhà họ Cố hoàn toàn là nhờ vào sự thương xót và che chở của ông nội Cố cùng người nhà họ Cố. Trong lòng tôi vô cùng biết ơn sâu sắc, tất cả những ân tình này tôi đều khắc cốt ghi tâm, sau này khi có điều kiện chắc chắn sẽ tìm cách báo đáp sòng phẳng.”
“Hừ, nói thì nghe hay lắm, thực chất cô chẳng qua cũng chỉ là loại con gái trơ tráo muốn đeo bám lấy anh Thừa An, dùng ba cái trò mèo để quyến rũ anh ấy hòng được gả vào hào môn mà thôi!” Tân Mộng Kỳ cay nghiệt mỉa mai.
“Tân Mộng Kỳ, đầu óc cô có vấn đề gì không đấy?” Cố Thừa An cùng đám bạn vừa đi giải quyết công việc từ bên ngoài trở về, lúc vừa bước tới trước cửa nhà thì thấp thoáng thấy bóng người lay động sau bức tường, vừa tiến lại gần nghe ngóng liền không chút nể tình mà bước thẳng ra quát lớn.
“Nhà tôi cho ai ở thì liên quan quái gì đến cô hả? Cô có tư cách gì mà quản chuyện nhà tôi, Tô Nhân ở nhà chúng tôi có ăn hết hột gạo nào của nhà cô đâu?” Cố Thừa An nheo đôi mắt đen sâu thẩm đầy lạnh lùng nhìn xoáy vào cô ấy, trong ánh mắt tràn ngập vẻ khinh bỉ ghét bỏ.
“Anh Thừa An… em…” Gương mặt Tân Mộng Kỳ bỗng chốc đỏ bừng, cảm giác nóng rát như vừa bị tát một cái đau đớn: “Sao anh lại có thể đối xử với em như vậy chứ! Anh với cô ta mới quen biết nhau được mấy ngày, em mới là người lớn lên cùng anh từ nhỏ mà.”
“Bớt tự vơ vào đi, tôi với cô chẳng thân thiết gì đâu.” Cố Thừa An lạnh giọng cắt đứt, anh vốn là người ghét nhất loại người rỗi hơi thích đi đồn thổi nói xấu chuyện gia đình người khác, cho dù Tô Nhân không mang họ Cố, nhưng con người ta hiện đang đường đường chính chính ở lại trong nhà anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)