“Chẳng phải ông nội muốn biết lý do tại sao anh tư lại ra tay đánh Hầu Kiến Quốc hay sao? Đó là vì anh ta đã lén lút đứng sau lưng nói xấu cháu bằng những lời lẽ vô cùng bẩn thỉu thối tha, anh tư vô tình nghe thấy được nên mới ra mặt để đòi lại công bằng cho cháu đấy ạ.”
Tô Nhân lặng lẽ đứng nghe ở trên lầu liền thầm nghĩ mọi chuyện quả nhiên diễn ra hoàn toàn trùng khớp với tình tiết trong sách. Hai anh em nhà họ Cố đã vô tình bắt gặp Hầu Kiến Quốc cùng một đám con em khác trong đại viện đang tụ tập đứng sau lưng bàn tán những lời lẽ vô cùng bậy bạ tục tĩu, họ ngang nhiên đem Cố Thừa Tuệ ra để bình phẩm từ gương mặt cho tới vóc dáng cơ thể bằng những từ ngữ vô cùng hạ lưu và khó nghe.
Cố Thừa An đương nhiên chẳng thể nào nhẫn nhịn nổi hành vi xúc phạm ấy nên đã trực tiếp lao vào tẩn cho tên kia một trận ra trò.
Thế nhưng chẳng thể ngờ được rằng sau khi về đến nhà, Hầu Kiến Quốc lại bị mẹ và bà nội thúc ép kéo đến đây để thực hiện hành vi ác nhân cáo trạng trước. Hắn ta thừa hiểu với tính cách của Cố Thừa An thì chắc chắn anh sẽ không bao giờ dám nói ra những lời lẽ tục tĩu kia ở chốn đông người nhằm bảo vệ danh dự cho Cố Thừa Tuệ, chính vì vậy mà hắn ta mới chấp nhận ngậm bồ hòn làm ngọt chịu đòn để kéo người đến đây phục thù, tính mượn tay ông cụ Cố dạy dỗ lại đối phương.
“Hầu Kiến Quốc!” Ông cụ Cố vừa nghe thấy những lời này liền lập tức gầm lên một tiếng đầy giận dữ: "Có thật là anh đã lén lút đứng sau lưng nói xấu con bé Tuệ Tuệ nhà chúng tôi hay không?”
Hầu Kiến Quốc làm sao có thể chịu đựng nổi áp lực tra hỏi khủng khiếp đến từ một vị lão thủ trưởng từng trải qua biết bao trận chiến sinh tử bước ra từ đống xác chết như ông cụ, hắn ta ngay lập tức bị dọa cho bủn rủn cả chân tay chẳng đứng vững nổi.
“Cháu… cháu…”
“Có thì bảo là có, không thì bảo là không!” Cố Hoành Khải thời còn trẻ vốn là một bậc thầy trong việc thẩm vấn gián điệp mật thám với vô vàn phương thức chuyên nghiệp có sẵn trong tay, giờ đây đối phó với một tên nhóc miệng còn hôi sữa thì ông thậm chí chẳng cần dùng tới thủ thuật gì cũng đủ khiến cho Hầu Kiến Quốc hoàn toàn rụng rời chống đỡ chẳng nổi.
“Có ạ… thế nhưng mà…”
Bộp!
Cây gậy gỗ to lớn đang được nắm chặt trong tay ông cụ Cố vốn định dùng để dạy dỗ Cố Thừa An bỗng chốc quật mạnh một phát thật đau đớn lên trên người của Hầu Kiến Quốc.
Trận đòn bất ngờ đau đớn đến thấu xương khiến cho Hầu Kiến Quốc nảy bắn người lên vì kinh hãi. Mặc dù ông cụ Cố Hoành Khải năm nay đã bước sang tuổi bảy mươi nên sức lực chẳng còn được mạnh mẽ như thời trẻ nữa, thế nhưng lực tay của ông lại chứa đựng phần lực kình vô cùng hiểm hóc. Hầu Kiến Quốc còn chưa kịp đưa tay lên phản ứng thì đã tiếp tục bị ông cụ bồi thêm liên tiếp hai gậy nữa vào người.
“Lão thủ trưởng ơi… ngài… ngài làm cái kiểu gì thế này! Sao ngài lại có thể thẳng tay đánh người vô cớ như vậy cơ chứ!” Mẹ già của Chính ủy Hầu lập tức lớn tiếng khóc lóc kêu ca thảm thiết.
“Tại sao tôi lại không được phép đánh nó?” Cố Hoành Khải thẳng tay quăng cây gậy gỗ xuống nền nhà rồi tỏa ra khí thế vô cùng hung dũng nghiêm nghị: "Nó dám đứng sau lưng nói xấu cháu gái của tôi thì chứng tỏ nhà họ Hầu các người chẳng biết cách dạy dỗ con cháu cho hẳn hoi tử tế rồi! Cho dù hôm nay có là cái tên Hầu Binh tự mình đặt chân đến đây đi chăng nữa thì lão già này cũng vẫn sẽ dùng gậy quật thẳng tay vào mặt nó như thường thôi!”
Cần phải biết rằng cả đồng chí đoàn trưởng của Đoàn năm lẫn đồng chí lữ trưởng của Lữ ba trực thuộc nơi Chính ủy Hầu Binh đang công tác đều là những người lính từng được một tay ông cụ Cố dẫn dắt nâng đỡ năm xưa, ai ai cũng đều dành cho ông sự kính trọng và khiếp sợ vô bờ bến. Hai mẹ con nhà họ Hầu vừa nghe thấy những lời tuyên bố đanh thép ấy liền lập tức ỉu xìu tịt ngòi chẳng dám ho he thêm nửa lời, họ vội vã lôi kéo Hầu Kiến Quốc đi thẳng một mạch về nhà.
Vừa bước chân ra khỏi cánh cửa nhà họ Cố, bà mẹ liền vội vàng vạch áo của Hầu Kiến Quốc lên để kiểm tra thì xót xa trông thấy trên tấm lưng anh ta đã xuất hiện một vết lằn đỏ rực vô cùng to lớn chứng tỏ ông cụ đã ra tay bằng một lực thực sự rất mạnh mẽ, nhìn mà lòng đau như cắt!
Ở trong phòng khách lúc này, ông cụ Cố Hoành Khải vốn là người luôn phân định rõ ràng thưởng phạt. Ông thừa biết cháu trai mình làm vậy là vì muốn ra mặt bảo vệ danh dự cho em gái họ nên mới không tiện mở miệng nói ra những lời lẽ thô tục kia trước mặt mọi người, thế nhưng tại sao anh chàng lại phải cứng đầu chịu trận đến nông nỗi ấy cơ chứ?
Cố Thừa An đứng trò chuyện với ông cụ một hồi lâu, thế nhưng trong lòng anh vẫn không khỏi cảm thấy vô cùng kinh ngạc trước việc tại sao cô em gái họ của mình lại có thể xuất hiện giải cứu kịp thời giúp anh thoát khỏi một trận đòn gậy gộc như vậy. Sau khi cất tiếng hỏi thăm một câu thì anh mới biết được hóa ra tất cả chuyện này đều là nhờ có thím Ngô đi thông báo từ trước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


