Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Mẹ, mẹ nói xem, nhà mình sau khi ra ở riêng tốt hơn hẳn có đúng hay không, mẹ nghĩ xem, nhà mình ở chỗ ông nội Tô bao nhiêu năm, nhặt được bao nhiêu rau dại, nhưng có nhặt được nhiều nấm như này đâu.”
Tô Điềm vì để sắm thêm đồ dùng cho nhà bếp, không thể không dùng hết sức lực, trong miệng tấm tắc lấy làm lạ, lừa gạt mẹ Tô.
Những lời này của con gái bà cũng đã nghĩ tới, nếu một mình bà thấy vậy thì có thể là do bà nghĩ nhiều, nhưng cả con gái cũng suy nghĩ như vậy, có phải là thật hay không?
Mẹ Tô chìm vào trong suy nghĩ.
Tô Điềm cười thầm.
Trước nghe bà nội nói qua, bọn cô từng sống ở nông thôn, nồi đều là nồi lớn, không dùng lửa từ khí đốt thiên nhiên mà là dùng củi, củi lửa nấu cơm còn ngon hơn là dùng khí đốt thiên nhiên, vậy nên, cô vì muốn hấp dẫn người xem trên mạng mà dùng nồi lớn với củi lửa nấu cơm, dùng xong thì bỏ vào trong không gian, bây giờ phải nghĩ biện pháp đế mang nó ra.
“Những lời này không thể nói ra ngoài, nghe chưa?”
“Con biết rồi, mẹ làm như con gái mẹ ngốc lắm í!”
“Biết là tốt rồi.” Mẹ Tô rửa sạch nửa chậu thịt thỏ con.
“Mẹ, để con nhóm lửa, bữa trưa hôm nay để con làm đi, cho mẹ nếm thử tay nghề của con gái mẹ.”
“Được, vậy hôm nay mẹ ngồi hưởng thụ.” Chu Tuệ Ngọc buồn cười ngồi ở ghế gỗ nhỏ, đây là ghế của nhà họ, bà bắt đầu châm lửa nấu nước.
Tô Điềm vui vẻ cười haha, tiện tay cầm lấy tỏi dại với hành dại hái được ở trên núi, cắt thỏ để sang một bên, lấy nồi nấu một ít nước, chần qua thịt thỏ.
Vì ở đây không có dầu mỡ, đừng nói là dầu thực vật, mỡ heo cũng không có, chỉ có thể chọn mấy miếng thịt thỏ có mỡ cho vào nồi xào lấy mỡ, đổ tỏi vào đảo cho thơm, thịt thỏ xào chín một nửa, bỏ nguyên củ khoai tây với nấm vào, thêm nước, nêm nếm ít muối.
Bột ngô cho thêm nước, thêm rau dại nhào thành viên, lần lượt dán từng viên bột ngô vào thành nồi, đậy nắp nồi lại, dùng một ít rơm rạ dựng thành một cái mành.
Hoàn hảo!
Hương vị của thiên nhiên.
Chỉ có thể làm như vậy, thừa dịp bà cụ Tô không để ý, cô lấy trộm hai thanh muối từ trong chén của nhà họ ra, cũng không còn loại gia vị nào khác, phải tạm chấp nhận. Vốn định từ trong kho hàng lấy mấy thứ ra, lại sợ bị mẹ cô phát hiện, cô đành phải kiềm chế lại cái tay ngứa ngáy của mình.
Thơm quá!
Thật là thơm quá đi!
Ngửi thấy mùi thơm, bụng của hai mẹ con lập tức sôi lên, hai người nhìn nhau, cười lên.
Nghĩ như vậy, nhưng muốn sống tốt hơn thì vẫn chưa đủ, đừng nói tới lá cây với cành cây, cái gì cũng không có, mùa đông còn không bị lạnh chết sao?
Mẹ Tô bắt đầu đi nhanh hơn.
Tô Điềm lắc lư tránh người chạy lên núi, cô còn phải đi “nhặt” đồ, tốt nhất là “nhặt” một cái nồi về.
Vừa đi vừa mở màn hình không gian lên, từ bên trong lấy một quả đào mật, hương vị ngọt ngào khiến hai mắt cô híp lại, ngon quá, đồ ở trong không gian tuyệt đối không phải đồ bình thường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
