Tô Điềm đã xem qua giấy tờ đất, biết những thứ này bao gồm trong giấy tờ, địa hình ở đây hơi cao, dựa vào phía sau lưng núi, sáu trăm mét phía trước là sông, bên trái đi xuống một chút là nhà bà cả Tô (chị dâu trưởng của nhà ông cụ Tô), năm mươi mét phía bên phải là nhà thím Trương, ban đầu hai nhà này xây cùng chỗ, phòng mới xây lên trên phòng cũ, chỉ là bởi vì bà cụ Tô và bà cả Tô cùng với mẹ chồng đã mất của thím Trương không hợp nhau, ông cụ Tô liền dọn vào trong thôn, bây giờ vẫn không hòa hợp với thím Trương, đúng là không biết nên nói gì cho phải.
Trong lòng Tô Điềm tính toán địa hình chung quanh nhà, chân không ngừng đuổi theo con thỏ phía trước, không bắt được gà rừng, thịt thỏ cũng được nha, thân thể này đã lâu lắm rồi không được nếm qua thịt, cái thân thể này của cô thèm thịt.
Cô tuyệt đối không thừa nhận là chính cô thèm thịt.
Cô cảnh giác quay trái quay phải xem xét, bàn tay đang nắm xuất hiện một cái bật lửa, cô thổi bay sợi tóc đang che trước mặt ra, bỗng sắc mặt tái nhợt.
“Cần giúp không?”
Tần Lâm Xuyên nhảy từ trên cây xuống, nhặt con gà rừng ở dưới gốc cây lên.
Ban nãy từng cử động của Tô Điềm đều bị cậu nhìn thấy, cho tới khi nhìn thấy cô có vẻ như muốn dùng khói dụ thỏ ra, nhìn xung quanh như đang tìm lửa.
Sau khi Tần Lâm Xuyên xuất hiện, Tô Điềm nhanh chóng đè lại trái tim đang đập loạn trong ngực, đúng là dọa chết cô rồi. Nếu không phải….nếu như bị cậu thấy, cô sẽ phải giết người diệt khẩu rồi vứt xác ngoài này sao?
Lời chửi tục vừa nãy trong lúc tức giận có bị cậu nghe thấy hay không?
“Để tôi giúp cô.” Nếu không phải đây là em gái của Tô Khải, cậu mới không thèm xen vào việc của người khác.
Tô Điềm lùi lại, nhìn Tần Lâm Xuyên ngồi xổm xuống châm lửa, cô đã từng gặp người này chưa nhỉ? Có điều, cậu lớn lên rất đẹp mắt, vừa vặn hợp với sở thích của cô, khuôn mặt góc cạnh rất tuấn tú, người cao chân dài, vai rộng mông nhỏ.
Tô Điềm càng nhìn càng ưng, cô chỉ thích khuôn mặt kiểu này, còn mấy kiểu cậu em sinh viên mặt non choẹt, cô không có hứng thú.
Phía sau Tần Lâm Xuyên bị ánh mắt nóng rực nhìn tới khiến cậu suýt chút nữa bật người dậy, con nhóc này sao mà to gan vậy không biết, làn da bị phơi ngăm đen dưới ánh nhìn chuyên chú của Tô Điềm mơ hồ hiện lên vệt ửng hồng.
“Cho này.” Mau cầm thỏ xuống núi đi, bé con không biết xấu hổ này.
“À, à, cảm ơn, anh tên gì thế?” Tô Điềm da mặt dày, một chút cũng không thấy xấu hổ, hai tay nhấc hai con thỏ con đã bị trói chân lại, không biết người này trói như nào, một phát bắt được hai con, thật sự lợi hại.
Người nào đó lúc trước còn suy nghĩ đến việc giết người diệt khẩu, lúc này lại chớp đôi mắt to, cười hỏi tên người ta.
Tần Lâm Xuyên từ trên cao nhìn xuống bé con da mặt dày: “Tôi là thanh niên trí thức xuống xây dựng nông thôn, Tần Lâm Xuyên, bây giờ nhanh chóng xuống núi thôi.” Lúc trước cậu cũng hỗ trợ xây nhà, biết trong nhà đó không có nhiều đồ, có lẽ nhóc con này đang thèm ăn, không nghĩ tới còn rất may mắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)