Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mà đội trưởng tóc đỏ kia, hình như còn rất quen thuộc với cô.
Gặp được cục vàng tự chạy đến tay như thế này, Vưu Lỵ lập tức thấy thân thiết hẳn lên.
Cẩu mệnh thì sao, có chỗ dựa vẫn tốt hơn!
Mắt cô sáng bừng. Cô đang định nói chuyện gợi gợi chút cảm tình phe phản diện, thử kéo gần khoảng cách, tiện thể khéo léo hỏi một chút thân phận anh ta.
"Cái đó… cảm ơn vì đã cứu—"
"Vẫn còn sợ à?"
Đầu Vưu Lỵ vừa ngẩng lên, đã bị bàn tay to của anh ta ấn xuống.
"Nếu còn sợ, ta ôm ngươi đi thêm hai vòng nữa đấy."
Đến lúc ấy, họ đã tới gần lửa trại. Thanh niên tóc đỏ nhẹ nhàng đặt cô ngồi xuống một phiến đá lớn nhô lên như ghế tự nhiên.
Mà nói thật thì Vưu Lỵ cũng chẳng thể tự đi được. Khi bị ném tới nơi này tối qua, cô thậm chí còn không có nổi một đôi dép. Giờ bàn chân cô vừa bẩn, vừa rát, vừa tê, chạm đất một cái là đau.
Có thể là sợ cô vẫn chưa bình tĩnh lại, khi Vưu Lỵ vừa ngẩng đầu lên định mở miệng cảm ơn, thanh niên tóc đỏ đã đưa bàn tay lớn ấn nhẹ lên sau gáy cô, ép khuôn mặt cô trở lại áp vào lồng ngực rắn chắc của mình.
Cảm giác mạnh mẽ đầy chiếm hữu ấy lại mang theo một loại an toàn kỳ lạ. Nó giống như cách một con dã thú đang thô lỗ nhưng nghiêm túc bảo vệ con non của mình, là sự quan tâm có phần dữ dội, đè lên cả không khí xung quanh.
Một giọng vang nhẹ như từ trong đầu cô vọng lại.
"Không phải dọa đến kêu 'má ơi' sao? Được, má ở đây rồi."
Rõ ràng thái độ của anh ta rất thân thiện, giọng nói cũng dịu dàng, nhưng Vưu Lỵ lại mơ hồ cảm thấy… trong đó có gì đó không đơn giản. Như kiểu lời thoại mang hơi hướng ác thú cưng chiều con mồi.
"Không, không cần… Bây giờ thật sự không còn sợ nữa." Má cô nóng bừng, trong lòng gắng sức dẹp yên những dòng suy nghĩ không đứng đắn, rồi chầm chậm nghiêng đầu, lùi nhẹ ra khỏi lồng ngực của anh.
"Thật sao? Vậy thì tiếc thật." Toland nhìn cô với đôi mắt nửa cười nửa thật. Khóe môi anh khẽ cong, còn ánh nhìn thì như thể đang thưởng thức sắc hồng trên gò má cô.
Khoan đã... Sean?
Vưu Lỵ sực tỉnh từ mớ suy nghĩ ngượng ngùng. Cô vừa rồi hình như... thật sự có nghe thấy tên Sean.
"Đúng vậy, Sean."
Toland bất ngờ lên tiếng, ngắt luôn dòng suy nghĩ đang chạy loạn trong đầu cô.
"Gần đây có rất nhiều tin đồn liên quan đến Lily và hắn." Anh hơi nghiêng người, khuôn mặt hoàn mỹ tiến sát. Hàng mi dài nhẹ quét qua làn hơi thở của cô, mang theo cảm giác ngưa ngứa không rõ ràng.
Vưu Lỵ bất giác nín thở.
Cô nhìn vào mắt anh. Đôi đồng tử màu hổ phách trong mắt Toland bắt đầu chuyển hóa. Màu sắc trở nên rực rỡ, lấp lánh như vàng chảy. Con ngươi biến thành dạng dọc, giống như ánh mắt của một con mãnh thú.
Cuối cùng, thứ khí tức phi nhân tính ban nãy chỉ mơ hồ quanh anh, lúc này đã hoàn toàn hiện hình.
Giống như một con dã thú khổng lồ ẩn mình trong đêm tối, cuối cùng cũng nhếch môi lộ ra răng nanh sáng rực, mà người đứng trước mặt… chính là con mồi nhỏ bé không có đường lui.
"Tại sao lại muốn tập kích hắn?"
Giọng anh vẫn nhẹ nhàng, ánh mắt vẫn như cũ.
"Lily, chẳng lẽ là do vòng ngực của ta không tốt?"
Vưu Lỵ cứng đờ cả người.
Loại giọng điệu mờ ám đầy chất "chính cung đối chất tiểu tam" này là sao? Rốt cuộc nguyên thân và anh ta đã có quan hệ kiểu gì?
"Không, là ngươi đại."
Vưu Lỵ đáp ngay không chút do dự, giọng nói kiên định như đóng đinh.
Quản anh ta ai lớn hơn ai chứ. Dù sao Sean cũng sẽ không hỏi cô loại câu ngớ ngẩn như thế này.
Để phòng ngừa thanh niên này tiếp tục truy vấn theo hướng "so sánh độ dày cơ ngực", cô lập tức giơ tay vỗ vỗ vai anh ta, giọng chân thành đầy khích lệ.
"Tin tưởng ta, với chuyện này, ngươi nhất định phải tin vào năng lực của chính mình."
Những lời này, Vưu Lỵ cam đoan là xuất phát từ đáy lòng. Không hề áp lực, không hề gánh nặng tâm lý.
Tuy không biết Toland thực chiến thế nào, là boss ẩn hay chỉ là tiểu tinh anh dưới trướng vai chính, nhưng... về độ cơ ngực, thì không nghi ngờ gì cả, anh ta đúng là có thực lực.
"..."
Nếu không phải cô quỳ quá nhanh, có khi Toland thật sự sẽ bị lời khen này khiến cho dâng lên chút cảm giác thành tựu.
Thật thú vị.
Anh nhớ lại hình ảnh cô tối qua, dáng vẻ chật vật sống sót đối đầu với bọ ngựa, lại nhìn đến cô lúc này, ngồi trước mặt anh, ánh mắt linh động, miệng nói lời dễ nghe, lòng lại có chút khác biệt.
Vừa ra khỏi tháp lần đầu, đã lập tức gặp ngoài ý muốn, lại như đổi thành một người khác hoàn toàn. Vậy nên...
Toland càng cảm thấy tò mò. Cái gọi là "ký ức hỗn loạn" ấy, thật sự là tình cờ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


