Nếu không phải vì ba đứa trẻ không có ai nuôi, cô đã sớm tìm đến cái chết rồi.
Lời đồn là thứ đáng sợ nhất. Bây giờ cho dù cô có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không thể rửa sạch tiếng oan. Thành kiến trong lòng người giống như một ngọn núi lớn, mặc cho cô cố gắng thế nào cũng không thể lay chuyển.
Dù cô hết lần này đến lần khác khẳng định mình chưa từng lấy bất cứ thứ gì của nhà họ Chu, mọi người cũng chỉ nghĩ cô đang nói dối.
Lúc Chu Phúc Toàn rời đi, rõ ràng đã thở phào nhẹ nhõm.
Có Giang Thư Đường là kẻ xui xẻo đứng ra hứng đạn thay mình, người tình thật sự của ông ta mới có thể tiếp tục giấu mình trong bóng tối.
Giang Thư Đường gật đầu.
“Chính là anh ta.”
Trương Tiểu Mạch cau mày.
“Thế sao anh ta không chịu nhận? Mấy năm nay một mình cậu nuôi ba đứa trẻ, khổ sở biết bao nhiêu. Người đàn ông này đúng là chẳng ra gì.”
Sắp đến cửa phòng, Giang Thư Đường đưa tay ra hiệu cho Trương Tiểu Mạch, bảo cô ấy đừng nói tiếp chuyện này nữa.
Mở cửa bước vào, cô thấy ba cậu con trai đều ngoan ngoãn nằm bò trước bàn viết chữ.
Năm nay cả ba đứa đều năm tuổi, vẫn chưa đến tuổi đi học. Giang Thư Đường phải đi làm nên ngày thường cũng chẳng có thời gian trông nom chúng. Bình thường ba đứa chỉ chạy xuống dưới khu tập thể chơi một lúc, hoặc ở nhà làm việc nhà, học đọc, học viết.
Chúng biết mẹ nuôi mình không dễ dàng gì nên đứa nào cũng ngoan ngoãn, hiểu chuyện.
Vừa thấy Giang Thư Đường trở về, ba đứa nhỏ lập tức chạy tới vây quanh cô. Chẳng mấy chốc, chúng đã nhìn thấy những vết thương trên mặt mẹ.
“Mẹ, mẹ làm sao vậy?”
Giang Thư Đường đương nhiên không thể nói thật.
“Mẹ không cẩn thận bị ngã thôi, không sao đâu.”
Cậu cả Giang Tử Thần kiễng chân, áp tay lên má mẹ.
“Mẹ, để con thổi cho mẹ, thổi một lát là không đau nữa.”
Nhìn cảnh ấy, lòng Trương Tiểu Mạch cũng chua xót. Làm mẹ rồi, chẳng ai nỡ nhìn những đứa trẻ như vậy.
Cô lấy hai quả trứng gà từ trong túi ra, nhét thẳng vào tay Giang Thư Đường.
“Cái này tôi lén lấy ở nhà đấy, cậu để dành cho bọn trẻ ăn.”
Giang Thư Đường sững người, không chịu nhận.
“Mạch Mạch, cái này tôi không thể lấy được...”
Mẹ chồng Trương Tiểu Mạch rất ghê gớm, cuộc sống của cô ấy cũng chẳng dễ dàng gì.
Nhưng Trương Tiểu Mạch đã quay người đi mất.
Trong lúc Giang Thư Đường còn đang ngẩn người, cậu hai đã lục trong phòng lấy ra hộp thuốc, định giúp mẹ bôi thuốc lên vết thương.
“Mẹ, mấy thứ này hôm nay bọn con nhặt được ở trước cổng chợ nông sản đấy. Tối nay mình xào lên ăn được.”
Cậu cả mang ra một cái rổ, bên trong có vài lá rau.
Tuy không còn tươi nữa nhưng vẫn ăn được.
Nhìn cảnh này, Giang Thư Đường nuốt hết những tủi thân vào bụng.
Dù thế nào đi nữa, ba đứa trẻ này thật sự rất hiểu chuyện. Cô có vất vả thêm một chút cũng đáng.
“Các con còn nhỏ, đừng cứ chạy lung tung mãi. Lỡ bị bọn buôn người bắt mất thì sao? Đến lúc mẹ không tìm được các con, mẹ còn sống nổi nữa không?”
Thời buổi này bọn buôn người hoành hành, ngày thường Giang Thư Đường không dám để các con chạy ra khỏi khu tập thể.
“Mẹ cứ yên tâm, bọn con đi cùng mấy thím, mấy cô trong khu tập thể mà. Không ai bắt bọn con đi đâu.”
Giang Thư Đường lấy bánh màn thầu từ trong lòng ra, rồi cho rau vào nồi xào lên.
“Đói từ lâu rồi phải không? Mau ăn đi.”
Ba đứa nhỏ nhìn chiếc bánh màn thầu trắng tinh trong tay, cứ nuốt nước miếng liên tục nhưng lại không nỡ ăn.
Mỗi đứa bẻ một nửa, phần còn lại đưa cho Giang Thư Đường.
“Mẹ cũng ăn đi. Mẹ không ăn thì bọn con cũng không ăn.”
Hốc mắt Giang Thư Đường đầy nước mắt. Cô vừa gặm bánh màn thầu trong tay, trong lòng vừa nghĩ đến chuyện khác.
Cô đúng là số khổ, vớ phải một người đàn ông như vậy. Chẳng phải người ta vẫn nói thời buổi này dân tình chất phác, đàn ông đều ngay thẳng sao?
Vậy mà người đàn ông này chỉ biết mình được sung sướng, chẳng thèm quan tâm người khác sống chết thế nào.
Lại còn là cấp phó viện sĩ của viện nghiên cứu nữa chứ. Hạng người như vậy mà cũng xứng sao?
Dù thế nào đi nữa, cô nhất định phải tìm hắn đòi một lời giải thích. Tiền nuôi con, một đồng cũng không được thiếu.
Trước giờ làm buổi chiều, Giang Thư Đường sắp xếp ổn thỏa cho ba đứa trẻ rồi mới đến phân xưởng làm việc.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
