Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cô gái bạo lực thời mạt thế xuyên thành nữ phụ vô dụng Chương 17 Ma Thú Nhận Chủ

Cài Đặt

Chương 17 Ma Thú Nhận Chủ

Lý Hạo hít sâu một hơi khí lạnh, may mà được Phượng Khinh Vũ phát hiện kịp thời, nếu không xe này chắc đã lao xuống sông rồi.

Phượng Khinh Vũ nhíu mày, Kim Phù từ ngoài cửa sổ xe quay lại rơi vào giữa hai ngón tay hắn, trong mắt thoáng qua vẻ nghi hoặc.

“Hử? Anh chưa dùng Kim Phù cơ mà?” Lý Hạo kinh ngạc chỉ vào Kim Phù trong tay Phượng Khinh Vũ.

Trước đó vài phút, Đường Nguyệt thấy Phượng Khinh Vũ lấy ra Kim Phù, trong truyện cũng từng nói Phượng Khinh Vũ sở hữu Kim Phù cực kỳ hiếm có trên thế gian, nếu không phải lúc không còn cách nào, hắn sẽ không dễ dàng dùng đến.

Giờ lại vì một con ma thú trung cấp mà lấy ra, có lẽ là do hắn – một pháp sư sơ cấp – lại đang dẫn theo hai người bình thường, không muốn lãng phí thời gian dây dưa, cũng không chắc có thể phá được ảo cảnh.

Dù là phản diện lợi hại cỡ nào, hiện giờ hắn cũng chỉ là pháp sư sơ cấp, Đường Nguyệt không muốn hắn dùng tấm Kim Phù gia truyền, nên đã dùng tinh thần lực công kích con Huyễn Linh Thú đang chơi đất cực kỳ vui vẻ.

Cũng đúng lúc này, cô muốn thử xem tinh thần lực của mình trong thế giới dị giới này có hiệu quả ra sao. Tinh thần lực của Đường Nguyệt cực kỳ bá đạo, vừa đánh trúng Huyễn Linh Thú, nó liền lăn lộn trên đất, đau đớn kêu “oái oái oái”.

Ảo cảnh lập tức biến mất, Đường Nguyệt hơi ngẩn ra, vội thu hồi tinh thần lực, yếu ớt vậy sao??

Cô không biết rằng bản thể của Huyễn Linh Thú thật sự rất yếu, như một con thú cưng nhỏ vậy, nhưng rất hiếm ai có thể tìm được vị trí của chúng trong ảo ảnh.

“Oái oái oái...”

Ngay lúc Phượng Nhẹ Vũ và Lý Hạo còn đang nghi hoặc, một cục bông trắng nhỏ bay vọt từ bên ngoài xe muốn chui vào qua cửa sổ, nhưng cửa sổ đã đóng lại...

“Bộp!” – Một tiếng nện thẳng lên kính xe, rồi từ từ trượt xuống...

Ba người trong xe: “...”

Đường Nguyệt bị con Huyễn Linh Thú đáng yêu này làm cho mềm lòng, Lý Hạo nhìn cũng bị “mlem” đến chảy máu mũi – không hổ là ma thú có độ tương phản dễ thương nhất trong thế giới ma thú.

Con Huyễn Linh Thú ngoài cửa cứ cào cào cửa kính, vừa kêu “oái oái oái” vừa nhìn Đường Nguyệt đầy uất ức, như thể Đường Nguyệt bỏ rơi nó vậy.

Ánh mắt của Phượng Khinh Vũ và Lý Hạo “soạt soạt” quay về phía Đường Nguyệt, Đường Nguyệt nhún vai, đừng nhìn cô, cô cũng không biết vì sao con Huyễn Linh Thú này lại nũng nịu với cô như vậy...

【Ký chủ! Huyễn Linh Thú nhận chủ rồi!!】– Hệ thống sốc nặng!! Sao có thể như vậy!! Đường Nguyệt rõ ràng là người bình thường chưa thức tỉnh ma pháp, lại còn là ma thú trung cấp nữa chứ!

“Hả??” – Đường Nguyệt cũng thực sự bị sốc, nhận cô làm chủ rồi á?? Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt tròn xoe nhìn chằm chằm cục bông trắng nhỏ kia.

“Cho nó vào đi.” Phượng khinh Vũ bảo Lý Hạo hạ cửa kính xuống.

Lý Hạo hơi cảnh giác, không dám hạ cửa sổ: “Anh không sợ nó làm loạn tấn công chúng ta sao?”

“Huyễn Linh Thú bản thể không có năng lực tấn công, chỉ biết ẩn thân và tạo ảo ảnh, hơn nữa...” – Phượng khinh Vũ liếc mắt nhìn người phụ nữ trong gương chiếu hậu.

“Còn ‘hơn nữa’ là gì?” – Lý Hạo không ngừng dõi mắt theo sinh vật nhỏ ngoài cửa sổ xe, đáng yêu thật đấy.

“Nó đã nhận chủ rồi.” – Phượng Khinh Vũ cũng tỏ ra kinh ngạc, bởi có thể thấy rõ Đường Nguyệt chỉ là một người bình thường.

Lý Hạo trợn tròn mắt: “Thật hay giả vậy? Nhận ai làm chủ? Đừng nói là nhận cậu làm chủ nhé?” – Anh hưng phấn hỏi Phượng Khinh Vũ.

Phượng Khinh Vũ liếc mắt nhìn anh một cái: “Hạ cửa sổ xe xuống thì biết ngay nó nhận ai làm chủ.”

Lý Hạo lập tức hạ cửa kính, quả nhiên sinh vật trắng nhỏ đó liền phóng thẳng vào lòng Đường Nguyệt, liên tục lấy đầu dụi vào cô, miệng còn phát ra âm thanh kéo dài: “Oe~ Oe~”.

Tay Đường Nguyệt ngứa ngáy, không nhịn được mà xoa đầu nhỏ mềm mại của nó.

Lý Hạo lại tròn mắt nhìn Đường Nguyệt rồi nhìn sinh vật trắng nhỏ, “Nhưng cô ấy chẳng phải là người bình thường sao?” – Dù nghĩ thế nào cũng không thể hiểu nổi sao Huyễn Linh Thú lại nhận một người bình thường làm chủ? Chẳng lẽ con thú này là… mê sắc?

Nghe thấy sự ngạc nhiên và khó hiểu của Lý Hạo, Đường Nguyệt đành tùy tiện ứng phó: “Là thế này, trước khi rời đi, trưởng lão Hưng Đạo có đưa tôi mấy lá bùa, có thể xua đuổi ma thú và bóng ma trong thời gian ngắn, chắc là nhờ vậy.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc