Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cô gái bạo lực thời mạt thế xuyên thành nữ phụ vô dụng Chương 12 Rời Môn Phái

Cài Đặt

Chương 12 Rời Môn Phái

Trưởng lão Hưng Đạo hơi kinh ngạc, nhưng chỉ thoáng qua. Ông nhận cô vào phái vốn là do Phi Ly và bọn họ nài nỉ mấy ngày mấy đêm, ông mới miễn cưỡng thu nhận. Sau đó cũng không để ý đến cô. Gần đây ông đang bế quan tấn cấp Pháp Thánh, không quan tâm chuyện bên ngoài. Mãi đến hôm nay mới vừa đột phá thành công.

"Ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa?" Trưởng lão Hưng Đạo tuy không rõ chuyện gì khiến cô muốn rời đi, nhưng cũng không giữ lại. Cô vốn là người không thể thức tỉnh ma pháp, thà xuống núi sống đời bình thường còn hơn.

"Con đã nghĩ kỹ rồi." Đường Nguyệt kiên định trả lời.

Trưởng lão Hưng Đạo gật đầu, suy nghĩ một lát rồi đưa cho cô một quyển sách thức tỉnh ma pháp và một ít dược liệu quý giá.

"Đây là sách về việc thức tỉnh ma pháp và đan dược thượng phẩm để cường gân kiện cốt. Hiện nay có ma thú và bóng ma đã trà trộn vào thành phố M, ngươi nhớ nhắc cha mẹ người thân của ngươi đừng ra ngoài vào ban đêm, cẩn thận mọi việc. Nếu có bất kỳ dấu hiệu lạ nào thì gọi điện ngay cho bộ phận trừ ma."

Trưởng lão Hưng Đạo lo lắng cho sự an toàn của cô – một người thường – nên dặn dò kỹ càng.

Nhìn quyển sách lơ lửng trước mặt và chiếc hộp ngọc quý giá, Đường Nguyệt có chút sững sờ.

Trong nguyên tác, vị trưởng lão Hưng Đạo này không lâu sau sẽ hy sinh để cứu nhiều đệ tử của môn phái khỏi tay một ma thú siêu cấp.

Ban đầu, vị sư phụ này đối với nguyên chủ không hẳn là tốt, nhưng thứ mà đệ tử khác có thì cô cũng có, không bạc đãi cô.

Ngay cả việc thu nhận cô vào môn phái cũng là do nam chính và nam phụ nài ép, dù sao đây cũng là danh môn chính phái mà ai cũng muốn gia nhập.

Ông luôn chìm đắm trong việc tu luyện, ngoài việc chỉ dạy pháp thuật thì không có thời gian để quan tâm đến cuộc sống của các đệ tử. Sau khi ông mất, trưởng lão thay thế lại cực kỳ thiên vị nữ chính.

Nghe lời căn dặn của trưởng lão Hưng Đạo, Đường Nguyệt nói: "Con sẽ ghi nhớ, đa tạ trưởng lão." Cô cúi đầu hành lễ rồi nhận lấy sách và hộp ngọc đang lơ lửng trước mặt.

Nghe thấy cô gọi "trưởng lão", Hưng Đạo hơi ngẩn người, rồi khẽ thở dài.

"Để Phi Ly đưa ngươi xuống núi đi." Trưởng lão Hưng Đạo biết Đường Nguyệt thích Mộ Phi Ly, chuyện tình cảm của người trẻ ông không can thiệp được, để Phi Ly tiễn cô, có lẽ cô sẽ vui hơn chút.

Không ngờ Đường Nguyệt lại từ chối ngay: "Không cần, bây giờ vẫn chưa đến trưa, rất an toàn." Đừng làm bẩn không khí và con đường bên cạnh cô.

Trưởng lão Hưng Đạo đành thôi, âm thầm hạ lên người cô một lá phù trừ tà, có thể đuổi được bóng ma và ma thú trong thời gian ngắn. Ông không ngờ thiện ý lần này sẽ cứu mạng Đường Nguyệt trong thời khắc nguy cấp.

Đường Nguyệt cảm nhận được một luồng sức mạnh mới xuất hiện trên người. Tuy không hiểu rõ, nhưng cô biết đó là thiện ý. Không lưu luyến gì, cô rời khỏi môn phái.

-----

Sau khi rời khỏi môn phái, Đường Nguyệt bật điện thoại xem. Ở kiếp trước cô từng dùng điện thoại chơi game, nhưng lúc đó không có tín hiệu.

Tin nhắn trên điện thoại hơn chục ngàn cái... Đường Nguyệt: “...” Cô dứt khoát giả vờ như không nhìn thấy.

------

Bên trong phái Thương Nguyệt

Diệp Tuyệt Bạch đang muốn tìm Đường Nguyệt để nói chuyện về Sinh Tử Cốc, tìm khắp môn phái mà không thấy cô đâu, nghe nói cô đã đến chỗ sư phụ, liền vội vã chạy đến Tôn Sư Các, nhưng nơi đó đã không còn bóng dáng Đường Nguyệt.

"Sư phụ, Nguyệt sư muội đâu rồi?" Diệp Tuyệt Bạch vã mồ hôi trán hỏi.

Trưởng lão Hưng Đạo liếc nhìn hắn: "Tìm cô ấy làm gì?" Đệ tử trước mắt có tu vi giống hệt thời điểm ông chuẩn bị tấn cấp Pháp Thánh, không chút tiến bộ nào.

"Con... con có chút chuyện muốn nói với cô ấy." Không dám để sư phụ biết được kế hoạch của bọn họ, Diệp Tuyệt Bạch vẫn như trước, giấu giếm.

"Cô ấy đã rời khỏi Thương Nguyệt rồi, giờ đã xuống núi."

"Chẳng lẽ ta lại lừa ngươi?" Trưởng lão Hưng Đạo nhìn hắn thất thần sợ hãi, nhíu mày định mắng hắn thêm để hắn chuyên tâm tu luyện.

Ngay khoảnh khắc đó, Diệp Tuyệt Bạch cảm thấy như thiếu mất thứ gì đó, trong lòng trống rỗng, từng nụ cười, từng dáng vẻ của Nguyệt sư muội hiện lên trong đầu hắn...

Hắn muốn chất vấn sư phụ vì sao lại để cô rời đi, nhưng nghĩ đến Đào Đào, cuối cùng vẫn cắn răng không nói gì.

"Sư phụ, từ hôm nay con sẽ chăm chỉ tu luyện để tiến cấp Pháp sư sơ cấp. Con cáo từ." Nói xong liền vội vã rời khỏi Tôn Sư Các.

Trưởng lão Hưng Đạo lắc đầu bất đắc dĩ, chỉ cho rằng hắn đang buồn vì Đường Nguyệt rời đi, đợi vài ngày nữa sẽ gọi hắn đến dạy dỗ lại.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc