Lúc này, người đang nóng lòng chờ đợi không chỉ có mỗi mình Lâm Sở, mà còn có cả A Mộc Nhĩ.
Kể từ ngày cậu mang món pho mát thần kỳ về cho a ba và mọi người ăn thử, dạo gần đây ai nấy ăn thịt cừu cầm tay cũng chẳng còn thấy ngon miệng nữa. Suốt cả ngày, bọn họ cứ thèm thuồng mãi cái hương vị mềm mại, thơm lừng mà lại thanh mát ấy.
"Rốt cuộc thì thần Thổ Địa khi nào mới xuất hiện đây."
Ngày nào A Mộc Nhĩ cũng phải ra bãi cỏ đó ngồi chồm hổm canh chừng. Cậu chỉ sợ bản thân lơ đễnh một chút là sẽ bỏ lỡ mất Thần nữ.
Hôm nay cũng vậy, khi cậu đang nằm dài trên bãi cỏ, Nặc Hải đột nhiên từ đằng xa chạy phi tới.
"Gâu gâu gâu!"
Nó cứ quấn lấy A Mộc Nhĩ, vừa nhảy cẫng lên vừa sủa inh ỏi.
Nhìn thấy bộ dạng phấn khích của nó, trong đầu A Mộc Nhĩ liền lóe lên một suy nghĩ.
"Nặc Hải, Thần nữ đến rồi sao?"
Cậu lồm cồm bò dậy, vội vàng cắm đầu chạy theo Nặc Hải xuống triền dốc. Quả nhiên ngay sau đó, cậu đã nhìn thấy chiếc ngựa sắt thần kỳ kia.
Cậu ngay lập tức vái lạy sát đất, vô cùng thành kính mà hô lớn.
"Nạp Đế Cái A, ngài hiển linh rồi!"
Hôm nay Lâm Sở vẫn làm hai khay đậu phụ như cũ. Cô còn mang thêm một ít mỳ lạnh, thạch dẻo và mỳ gân bò đến vùng nông thôn để bán.
Thời tiết ngày càng oi bức, những món ăn vặt như bánh quy dần trở nên ế ẩm. Thế là, cô đành mang theo một số đồ ăn thanh mát, sảng khoái để dễ tiêu thụ hơn.
Cả một buổi sáng trôi qua, cô chỉ mới bán được một khay đậu phụ. Trời thì ngày một nóng hầm hập, nếu trước ba giờ chiều mà không bán hết chỗ này thì e rằng đồ sẽ bị hỏng mất.
Xem ra những ngày tới, đậu phụ không thể ngày nào cũng làm được nữa rồi.
Đúng lúc này, cô lại không khỏi hoài niệm về vùng thảo nguyên mênh mông kia. Cô nhớ đến cậu nhóc ngốc nghếch luôn ra tay vô cùng hào phóng.
À không, phải gọi là khách hàng mới đúng.
Haiz, cũng không biết người nhà cậu nhóc đó nếu biết cậu dùng cả một con cừu và một viên đá quý để đổi lấy chút đậu phụ rẻ bèo này thì sẽ có phản ứng gì nhỉ?
Ngay lúc Lâm Sở còn đang miên man suy nghĩ, một tia sét thô to bỗng xẹt qua ngay trước mắt cô. Ngay sau đó, một vòng xoáy đen ngòm trông giống như một cánh "cửa" bất ngờ xuất hiện. Chiếc xe đạp điện không kịp phanh lại, cứ thế lao thẳng vào bên trong vòng xoáy đen kịt ấy.
Khoảnh khắc tiếp theo, một người mặc trang phục sặc sỡ đang quỳ rạp ngay trước đầu xe của cô. Trong miệng cậu ta còn đang hô to gọi nhỏ điều gì đó.
Lâm Sở bị dọa cho giật thót mình. Đến khi bình tĩnh lại, cô mới chợt nhận ra, đây chẳng phải là vị khách quen ngốc nghếch hào phóng đó sao?
Cô lại đến bãi thảo nguyên kia lần nữa rồi!
Sau khi A Mộc Nhĩ bái lạy Thần nữ xong, thấy cô không có ý định rời đi, nét mặt cậu ngay lập tức hiện lên niềm vui sướng rạng rỡ.
"Thần nữ, cô có thể ban cho tôi pho mát thần kỳ một lần nữa được không?"
Sợ Thần nữ không hiểu ngôn ngữ của mình, cậu còn ra sức khoa tay múa chân diễn tả. Ở bên cạnh, Nặc Hải cũng đang liều mạng vẫy đuôi hùa theo.
Thấy cảnh tượng này, Lâm Sở liền hiểu ra vấn đề.
"Cậu muốn đậu phụ à?"
Nghe thấy hai chữ "đậu phụ", A Mộc Nhĩ vội vàng gật đầu lia lịa.
"Không sai, chính là đậu, phụ."
Cậu nhóc bập bẹ mở miệng, cố gắng hết sức để bắt chước theo cách phát âm của Lâm Sở.
Lâm Sở cất bước vòng ra sau xe. Dưới ánh mắt sáng rực mong ngóng của A Mộc Nhĩ, cô từ từ xốc lớp vải gạc mỏng thoáng khí lên. Bên trong lộ ra một khay đậu phụ nguyên vẹn, ngập nước và núng nính mềm mại.
"Ồ ồ ồ!"
"Gâu gâu gâu!"
A Mộc Nhĩ nằm rạp trên mặt đất, hai tay cung kính giơ lên cao.
Lâm Sở đưa mắt nhìn cậu, hai mắt khẽ chớp chớp.
Sao thế này? Lại muốn lấy đồ không trả tiền sao?
Mặc dù lần trước cậu nhóc này đưa đồ không hề ít, nhưng nhìn cái bộ dạng khao khát này, chắc chắn đậu phụ ở chỗ họ là một món đồ cực kỳ quý hiếm, thậm chí là thứ chưa từng tồn tại.
Bôn ba buôn bán chính là như vậy, không cần biết hàng hóa có giá trị bao nhiêu đối với bên cung cấp, quan trọng nhất vẫn là mức độ khao khát của bên có nhu cầu.
A Mộc Nhĩ đợi một lúc lâu mà vẫn chưa thấy Thần nữ ban thưởng. Cậu nghi hoặc chớp chớp mắt, cuối cùng đánh bạo ngẩng đầu lên.
"Thần nữ?"
Chỉ thấy Lâm Sở đang đưa tay chỉ về phía bầy cừu đằng xa. A Mộc Nhĩ tự cho là mình đã ngầm hiểu được ý cô.
Cậu hiểu rồi, Thần nữ đang cần đồ tế tự.
Cũng phải, là do cậu quá hồ đồ.
Mỗi lần Tát Mãn đại nhân cầu nguyện thần linh, đều phải dâng lên vài con gia súc đã được giết mổ sạch sẽ cơ mà.
Nhưng cậu lại không biết khi nào mới có thể gặp lại Thần nữ, sợ làm thịt xong sẽ không còn tươi ngon nữa nên mới không chuẩn bị từ trước.
"Nặc Hải."
Thấy Lâm Sở chỉ tay về phía bầy cừu, A Mộc Nhĩ lầm bầm nói mấy câu. Ngay sau đó, con chó đen lớn liền "hộc hộc" lùa một, hai, ba, bốn, năm con cừu chạy về phía này.
Hai mắt Lâm Sở càng lúc càng trợn tròn. Khung cảnh trước mắt giống hệt như cô đang nhìn thấy từng tờ tiền giấy biết múa đang nhảy nhót trước mặt mình vậy.
Tiếp đó, cậu nhóc lại móc từ trong túi nilon mang theo bên người ra một tảng pho mát to với chất lượng tốt nhất, thành kính dâng lên.
"Thần nữ, đây là đồ cúng của bộ lạc Chuẩn Cát Nhĩ chúng tôi dâng lên cô, cầu xin cô có thể ban cho chúng tôi sự che chở to lớn."
Nét mặt A Mộc Nhĩ vô cùng nghiêm trang, đoan chính.
Ngay sau đó, cậu nhìn thấy biểu cảm của Thần nữ dần trở nên hòa hoãn, thậm chí cô còn nở nụ cười với cậu.
Quả nhiên, lời thỉnh cầu thành tâm của cậu đã được Thần nữ chấp thuận rồi!
Nhìn Thần nữ cẩn thận cắt "đậu phụ", đóng gói sạch sẽ rồi đưa qua, A Mộc Nhĩ chợt nhớ ra một chuyện quan trọng.
Cậu chỉ tay vào chiếc túi mỏng đang đựng "đậu phụ", tràn đầy kỳ vọng lên tiếng.
"Thần nữ có thể ban cho chúng tôi vài chiếc túi thần kỳ này được không?"
Chiếc túi này dùng quá tiện lợi, vừa có thể đựng pho mát và thịt khô, vừa nhẹ nhàng lại dễ mang theo. Quan trọng nhất là trời có mưa cũng không sợ bị ướt, khuyết điểm duy nhất chỉ là hơi dễ rách một chút mà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

