Lâm Sở sờ nắn số lộc nhung, đông trùng hạ thảo cùng đá ngọc thạch nguyên khối trong túi. Trông sang vị khách hàng đại gia đang cười hớn hở, cam tâm tình nguyện khuân vác bắp cải kia, cô chợt cảm thấy có chút chột dạ khó hiểu.
"Để tôi bê cho, cậu qua bên kia nghỉ ngơi đi."
Mặc dù hoàn toàn không hiểu đối phương nói gì, nhưng Lâm Sở cho rằng thái độ làm ăn thì vẫn luôn phải chuẩn mực.
Nhìn thấy thần nữ lại đích thân bước tới phụ giúp mình chuyển đồ, nỗi xúc động trong lòng A Mộc Nhĩ dâng trào đến mức không từ ngữ nào diễn tả được. Cậu thực sự không biết bản thân có tài đức gì mà lại nhận được sự chiếu cố lớn lao nhường này từ ngài.
Thế là, cậu lại càng ra sức khuân vác hăng say hơn nữa.
Chỉ mất độ chừng mười mấy phút đồng hồ, toàn bộ năm trăm cân bắp cải ở đuôi xe của Lâm Sở đã được dỡ xuống sạch sẽ.
Nhìn A Mộc Nhĩ sờ sờ cái này, vỗ vỗ cái kia, Lâm Sở lại càng cảm thấy chột dạ hơn.
Mặc dù không biết đá ngọc thạch nguyên khối đáng giá bao nhiêu tiền, nhưng lộc nhung và đông trùng hạ thảo chắc chắn sẽ không hề rẻ. Cả hai thứ này đều là những dược liệu Đông y vô cùng đắt đỏ, bình thường dù có được trưng bày trong tiệm thuốc thì cô cũng chẳng dám nhìn bừa một cái.
Cô vẫn còn nhớ hồi trước, bà chủ tiệm ở xưởng từng đi Tây Tạng chơi. Lúc về, bà ấy mang theo một hộp đông trùng hạ thảo để khoe khoang với một kẻ nhà quê như cô.
Chiếc hộp gấm màu đen đó to bằng nửa cái bàn, thế nhưng bên trong chỉ đựng vỏn vẹn hai mươi nhánh đông trùng hạ thảo. Mỗi một nhánh đông trùng hạ thảo đều được đặt trong một ống tuýp nhỏ trong suốt, cố định cẩn thận bên trong lớp nhung mềm mại.
Chỉ riêng hộp đông trùng hạ thảo ấy, nghe đâu bà chủ tiệm đã phải bỏ ra tận năm ngàn tệ để mua.
Dựa vào trí nhớ siêu phàm của mình, Lâm Sở dám chắc rằng hình thức của mấy nhánh đông trùng hạ thảo mà bà chủ tiệm đem ra khoe khoang kia, hoàn toàn không thể sánh bằng mớ hỗn độn to khỏe, dày đặc đang được buộc hờ hững bằng sợi len lông cừu trong tay cô lúc này.
Bó đông trùng hạ thảo mà A Mộc Nhĩ đưa cho cô, ước chừng cũng phải hơn một trăm nhánh. Lâm Sở thầm nghĩ, nếu tìm được một tiệm thuốc Đông y lâu đời uy tín để thu mua lại, kiểu gì cô cũng bán được cỡ bảy tám ngàn tệ.
Cộng thêm cả số lộc nhung kia, dù nhìn theo góc độ nào thì chuyến buôn bắp cải này, cô cũng đã lời to rồi.
Hơn nữa, cậu ấy vẫn còn chín con cừu ở bên kia cơ mà!
Đã xác định muốn làm bạn hàng kinh doanh lâu dài với đại gia, thì cô tuyệt đối không thể tung lưới vét sạch túi người ta trong một lần được. Vậy nên cô quyết định, số bắp cải tiếp theo sẽ vừa bán vừa tặng cho A Mộc Nhĩ.
Vẫn còn một vấn đề nữa, sự bất đồng ngôn ngữ giữa đôi bên đã cản trở nghiêm trọng khả năng phát huy của cô. Thế nên Lâm Sở hạ quyết tâm, nhất định phải học một chút ngôn ngữ của nơi này.
"A Mộc Nhĩ."
A Mộc Nhĩ chợt nghe thấy một tiếng gọi hơi trúc trắc vang lên. Cậu ngẩng đầu lên, liền phát hiện ra người vừa gọi mình chính là thần nữ.
"Thần nữ, ngài đang gọi tên tôi sao?"
Cậu vừa nói, vừa vội đưa tay chỉ vào chính mình. Nhìn thấy thần nữ gật đầu xác nhận, A Mộc Nhĩ lại rưng rưng muốn bật khóc.
"Đừng khóc."
Lâm Sở vươn tay, chỉ chỉ vào khóe mắt cậu. Ôi trời, đại gia cái gì cũng tốt, chỉ có điều là quá đa sầu đa cảm mà thôi. Tính cách này hoàn toàn không hề ăn nhập chút nào với hình tượng một vị thiếu gia kiêu ngạo, bất kham trong lần đầu tiên cô gặp gỡ cậu.
Lâm Sở lại chỉ chỉ vào mấy con cừu và đống bắp cải. Ngay lập tức, A Mộc Nhĩ đã lĩnh hội được ý đồ của thần nữ.
Thần nữ muốn học ngôn ngữ của họ sao? Đây chính là dấu hiệu cho thấy ngài ấy đã công nhận bộ lạc của họ, chuẩn bị ban phước lành che chở cho bộ lạc này rồi!
Lâm Sở theo A Mộc Nhĩ học ngôn ngữ khoảng chừng hơn hai tiếng đồng hồ, đại khái cũng nắm bắt được sáu bảy từ vựng đơn giản. Cô đưa mắt nhìn đồng hồ, sau đó vươn người đứng dậy khỏi bãi cỏ.
A Mộc Nhĩ vẫn còn đang chìm đắm trong cảm giác mộng ảo khi được thân cận với thần nữ. Chợt cậu nhìn thấy ngài cưỡi trên con ngựa sắt của mình, kéo theo chín con cừu trắng chầm chậm rời đi, rồi cứ thế tan biến ngay tại chỗ.
"A Mộc Nhĩ!"
Không biết đã trôi qua bao lâu, Lạp Bất Thản hớt hải tìm tới nơi.
"Em đang ngẩn ngơ gì thế."
Từ đằng xa, Lạp Bất Thản đã nhìn thấy đứa em trai suốt hai ngày nay luôn trong tình trạng ủ rũ, giờ phút này lại đang ngây ngốc đứng chôn chân tại chỗ.
"Em…"
Lời nói của Lạp Bất Thản bỗng chốc tắt lịm đi. Anh ta nhìn thấy một đống vật thể hình cầu xanh mơn mởn đang chất đống ngay trước mặt A Mộc Nhĩ.
"Bắp cải trắng!"
"A ha, thần nữ vừa mới đến ban phước đấy, ngài ấy còn học ngôn ngữ của bộ lạc chúng ta với em nữa!"
Kể từ sau thất bại của buổi lễ hiến tế triệu hồi thần nữ diễn ra hai ngày trước, chuyện A Mộc Nhĩ diện kiến thần linh đã nhanh chóng bị đồn thổi ra ngoài.
Mọi người đối với lời nói của A Mộc Nhĩ đều bán tín bán nghi. Bọn họ thầm nghĩ, liệu có phải cậu đã lén lút trao đổi đồ vật với đám thương lái đường dài, sau đó lại nói dối là do thần nữ ban phước hay không. Suy cho cùng, ngoại trừ cậu ra thì làm gì có ai từng được tận mắt nhìn thấy dung nhan thần nữ cơ chứ.
Đặc biệt là Tát Mãn đại nhân, ông ấy thậm chí còn lớn tiếng quở trách A Mộc Nhĩ chỉ đang cố tình thu hút sự chú ý của mọi người. Nếu không thì một vị thiếu gia quý tộc thể chất yếu ớt, chẳng hề có mưu lược, lại không mang trong mình huyết thống truyền thừa như cậu, làm sao có thể đột nhiên được thần linh công nhận, rồi lựa chọn trở thành sứ giả cho ngài được cơ chứ.
Vì Tát Mãn đại nhân đã đích thân lên tiếng, nên chỉ trong phút chốc, toàn bộ người dân trong bộ lạc đều sinh lòng thù địch với A Mộc Nhĩ. Bọn họ cho rằng cậu đã vấy bẩn thần linh thiêng liêng, hành động báng bổ này nhất định sẽ mang đến tai ương khủng khiếp cho bộ lạc.
Nếu không nhờ quá trình điều tra kỹ lưỡng, chứng minh được dạo gần đây chẳng có bất kỳ đoàn thương lái nào đi ngang qua bộ lạc của họ, thì A Mộc Nhĩ đã sớm bị bắt đi chịu phạt từ lâu rồi. Một khi bị đem đi trừng phạt, A Mộc Nhĩ thậm chí sẽ bị tước đoạt cả thân phận quý tộc, triệt để trở thành một kẻ tội đồ.
Đây cũng chính là nỗi trăn trở luôn canh cánh trong lòng Lạp Bất Thản và a ba. Vậy nên ngày hôm nay, mãi mà chưa thấy A Mộc Nhĩ trở về nhà, Lạp Bất Thản liền lập tức nhảy lên lưng ngựa phi nhanh tới đây để tìm người.
Nhưng giờ phút này, núi bắp cải trắng khổng lồ sừng sững ngay trước mắt chính là bằng chứng xác thực và đanh thép nhất.
A Mộc Nhĩ hoàn toàn không hề nói dối, cậu thực sự chính là sứ giả được thần nữ vinh dự lựa chọn!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)