Mãi đến khi đèn phố bắt đầu sáng lên, bóng đêm buông xuống…
Mũi anh bỗng ngửi thấy một mùi… cay nồng khó tả.
Mùi hương này vừa hấp dẫn lại vừa xộc thẳng vào mũi, khiến Tiêu Tùy hắt hơi một cái ngay tại chỗ.
… Ở dưới kia đang làm cái gì vậy?
Bị mùi thơm làm gián đoạn, Tiêu Tùy mặt lạnh như tiền rời khỏi phòng.
Vừa mở cửa ra, mùi hương ấy lại càng nồng đậm, kèm theo đó là cảm giác bỏng rát nơi dạ dày càng trở nên rõ rệt.
Tiêu Tùy men theo hương thơm, đi thẳng tới vườn sau.
Chỉ thấy khu vườn nhỏ quanh đài phun nước vốn dĩ tao nhã thanh lịch, giờ đây đã dựng lên một bếp nướng, than hồng cháy rực.
Hầu như tất cả người giúp việc đều tập trung ở đây, đầu bếp được thuê từ nhà hàng Michelin cũng đang xắn tay áo, lật đều những xiên nướng trên vỉ.
Dầu mỡ cháy xèo xèo, hương thơm ngào ngạt.
Không khí này chẳng khác gì một quán hải sản bình dân, khiến Tiêu Tùy có cảm giác như mình vẫn đang nằm mơ chưa tỉnh.
Thời Bạch Lệ ngồi ngay trước bếp nướng, ung dung thưởng thức xiên que. Đột nhiên cô nghe thấy tiếng "ùng ục ục ục".
Cô tưởng là ai đó trong đám giúp việc đang nhìn cô ăn mà đói bụng phát ra tiếng.
Đúng là… có hơi không nhân đạo thật ha.
Nhìn người khác ăn mà mình không được ăn gì…
Vậy nên cô vô cùng chu đáo chỉ tay về phía góc phát ra tiếng động, gọi món:
“Chú đầu bếp, chỗ kia cho anh bạn ấy hai xiên nha!”
Tiêu Tùy: “?”
Toàn bộ ánh mắt lập tức đổ dồn về phía anh.
Vốn dĩ ánh đèn trong vườn mờ mờ, mà Tiêu Tùy đi lại không gây tiếng động, nên chẳng ai phát hiện.
Nhưng bây giờ, khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ấy…
Như thể thần chết vừa giáng lâm - cả khu vườn lập tức lặng ngắt như tờ.
Đến cả đầu bếp đang nướng thịt cũng ngừng tay.
Không khí trở nên ngưng trệ trong nháy mắt.
Nhưng ánh mắt Tiêu Tùy chỉ dán chặt vào Thời Bạch Lệ.
“Anh… bạn?”
Thời Bạch Lệ chớp chớp mắt.
Cho dù giờ không ai dám lên tiếng giới thiệu, cho dù cô chưa từng gặp Tiêu Tùy, nhưng cô vẫn nhận ra anh ngay.
Nguyên tác không lừa cô!
Chiều cao cao ngất, gương mặt điển trai, khí chất u ám…
Không phải phản diện thì là ai?
Thời Bạch Lệ ngoan ngoãn:
“Anh… chắc là anh nghe nhầm á.”
Tiêu Tùy nheo mắt, khí chất càng thêm lạnh lẽo:
“Tôi không nghe nhầm.”
Thời Bạch Lệ:
“Khà khà khà, vậy thì vừa nãy em cũng nghe thấy tiếng bụng ai réo ục ục luôn á…”
Tiêu Tùy: “?”
Thời Bạch Lệ liền chỉ loạn:
“Là ai ta? Là anh ấy, là anh ấy, chính là ảnh đó!”
Tiêu Tùy: “… Đủ rồi, im miệng.”
Hê hê, cô không tin một đại phản diện mặt lạnh như vậy mà không quan tâm đến hình tượng đâu.
Thời Bạch Lệ “à uôm” một tiếng, cho luôn hai xiên nướng vào miệng, nhai vui vẻ.
Tiêu Tùy đã bước tới bên cạnh cô, ánh mắt sắc lạnh như dao, từ trên xuống dưới nhìn quét một lượt.
Đôi mắt anh đen thẳm như vực sâu, như muốn hút người ta vào trong.
Anh đang nghi ngờ.
Vì Thời Bạch Lệ trước mặt… thật sự quá khác thường.
Cô thật sự là vì muốn tốt cho Tiêu Tùy mà thôi!
Thời Bạch Lệ ơi Thời Bạch Lệ, em đúng là cái áo bông nhỏ biết sưởi ấm lòng người!
Tiêu Tùy: “?”
Tất cả mọi người tại hiện trường đều im phăng phắc như bị điểm huyệt.
Tiêu Tùy…
Hắn không phải kiểu người dễ nói chuyện - đây là nhận thức chung của cả nhà.
Trong số đó, người hiểu rõ nhất không ai khác ngoài dì Trương.
Bà đã chứng kiến đứa trẻ này lớn lên từ nhỏ, theo lý mà nói thì lẽ ra phải khá thân thiết với Tiêu Tùy.
Nhưng cái bóng tâm lý mà Tiêu Tùy để lại cho bà thực sự quá lớn.
Đến mức dì Trương chỉ muốn né thật xa tên ma quỷ đội lốt người này.
Giờ thấy Thời Bạch Lệ dám “nhổ lông trên đầu hổ”, dì Trương liền hoảng lên.
Không phải vì thương yêu gì.
Mà là nếu Thời Bạch Lệ bị đuổi khỏi nhà họ Tiêu, mất đi chỗ dựa, thì sau này bà còn làm sao nhân cơ hội mà moi móc được gì nữa?
Dạo này bà còn đang thiếu tiền mà…
Nhìn đi, vào lúc nước sôi lửa bỏng thế này, con bé quê mùa không hiểu chuyện gây ra trò hề, cuối cùng vẫn phải đến lượt người có thâm niên như bà ra mặt cứu nguy thôi!
Dì Trương nén giận, bước lên một bước, cẩn thận lựa lời:
“Thiếu gia, ngài đừng chấp nhặt với Lệ Lệ. Con bé không có ý gì đâu, chỉ là quan tâm đến sức khỏe của ngài thôi.”
Thời Bạch Lệ vừa “à uôm” một cái, uống cạn ly soda chanh sủi bọt, liền gật đầu nhiệt tình:
“À đúng đúng đúng, em chỉ là thấy thương giegie…”
… Cái mông của anh ấy thôi…
Tiêu Tùy: “?”
Giống như một luồng không khí lạnh ập đến, nhiệt độ ngoài trời đột ngột giảm mạnh. Ngay cả đầu bếp đứng bên bếp nướng cũng phải rùng mình, xoa tay cho đỡ lạnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

