Anh cảm thấy… rõ ràng là bệnh nặng lắm rồi còn gì!
Thời Bạch Lệ không muốn đi bộ, mà cô lại vừa mới đến nhà họ Tiêu, còn chưa kịp lưu số tài xế của gia đình.
Vừa hay ngoài cổng có bác làm vườn đang lái máy cắt cỏ.
Chẳng phải đúng kiểu buồn ngủ gặp ngay gối êm sao?
Phải nói chứ, cái này Thời Bạch Lệ lái rất thành thạo đấy.
Hồi còn làm thực tập sinh, cô từng bị ông chủ gian thương bắt ra sân cắt cỏ để tiết kiệm chi phí thuê nhân công…
Tuy lúc ấy lái máy đầy cực khổ, nhưng giờ tâm trạng hoàn toàn khác.
Từ bài “Tôi đi về hướng Bắc”, Thời Bạch Lệ hát một mạch sang “Hí soa soa”, cuối cùng cũng đến nơi.
Trước mắt cô là một căn biệt thự xa hoa bốn tầng nổi, hai tầng hầm.
Căn biệt thự này do Tiêu Vĩ Kỳ và Diêu Hân kết hôn mà hai nhà cùng nhau xây dựng, để thể hiện sự liên minh bền chặt giữa hai bên, họ không tiếc tiền bạc.
Đáng tiếc là hai người họ không hề có tình cảm, sau khi sinh Tiêu Tùy thì lại càng nhìn nhau chán ghét.
Một người chuyển ra ngoài sống riêng, người kia thì quanh năm ăn chơi bên ngoài.
Trước đây, nơi này chỉ có một mình Tiêu Tùy ở.
Tuy có người giúp việc và quản gia, nhưng dù sao cũng không phải người thân máu mủ.
Trong nguyên tác, từng có người cảm thán: một người từ nhỏ sống một mình trong căn nhà sáu tầng, Tiêu Tùy nhất định rất cô đơn.
Cũng khó trách sau này anh ta trở nên vặn vẹo, biến thái.
Nhưng lúc Thời Bạch Lệ xách theo đống túi lớn túi nhỏ bước vào căn biệt thự rộng rãi lộng lẫy này, trong lòng cô chỉ có một cảm nghĩ duy nhất…
Cô đơn thế này, cô sẵn sàng chịu đựng cả đời!
Hai đời cũng được!
Biến thái cũng không sao!
Phải biết rằng, cả căn nhà cũ của cô ngày xưa cộng lại còn chẳng lớn bằng cái nhà vệ sinh ở đây!
Tầng một và tầng hầm là không gian sinh hoạt chung. Tầng hai là phòng khách và thư phòng, tầng ba thuộc về Tiêu Tùy, tầng bốn là của cha mẹ nhà họ Tiêu.
Sau khi Thời Bạch Lệ được đón về, Tiêu Vĩ Kỳ vung tay một cái, liền sắp xếp cho cô ở phòng khách.
Tuy sắp xếp như vậy là hợp lý nhất, nhưng cũng đủ thấy ông ta không hề để tâm gì đến cô.
Dù vậy, Thời Bạch Lệ chẳng buồn bận tâm.
Dù gọi là "phòng khách", nhưng bên trong có đủ cả phòng tắm riêng, phòng sinh hoạt và phòng thay đồ.
Đống đồ cô mới mua về vừa hay lấp đầy khoảng trống trong phòng vốn còn hơi trống trải.
Cô vừa đặt đồ xuống, cửa đã bị đẩy ra.
Người bước vào không ai khác chính là dì Trương - vừa đi làm mặt ở spa về.
Dì Trương trông như có chuyện rất gấp, bước nhanh đến trước mặt Thời Bạch Lệ, vừa kéo tay cô vừa nói:
“Con sao lại ở đây? Mau mau…”
Nhưng lại kéo không nổi.
Dì Trương: “?”
Dì làm việc nhà bao năm, tay chân khỏe khoắn, sao lại kéo không nổi con bé quê mùa yếu ớt này?
Ngoảnh đầu lại thì thấy Thời Bạch Lệ đang ôm chặt cây sào móc áo, đứng yên như bàn thạch, vững chãi như tùng.
Thấy dì Trương quay lại nhìn, Thời Bạch Lệ lập tức nở nụ cười thân thiện.
Chỉ là câu nói thì chẳng khách khí chút nào:
“Dì Trương, dì không gõ cửa đó nha.”
Dì Trương sững người.
Bình thường khi tiếp xúc với người nhà họ Tiêu, bà đều cực kỳ cung kính, chuyện nhỏ như quên gõ cửa tuyệt đối không thể xảy ra.
Nhưng Thời Bạch Lệ thì khác, từ nhỏ cô lớn lên dưới tay bà - một con bé nhà quê không danh phận.
Trước kia mỗi lần xuống quê, có khi còn là Thời Bạch Lệ rót trà bưng nước cho bà ấy.
Vậy nên dì Trương cũng quen cách đối xử cũ, không mấy để tâm.
Nếu cô không nhắc thì thôi, nhắc ra rồi thì đúng là mất mặt thật.
Dì cười gượng:
“Ha ha, dì gấp quá nên quên mất… Dù sao cũng có chuyện gấp, con mau theo dì đi!”
Thời Bạch Lệ ôm cái cột treo quần áo chặt đến mức như thể nó là Romeo của đời mình.
Dì Trương sốt ruột thật sự:
“… Không phải, con… con còn muốn thế nào nữa? Chẳng lẽ bắt dì gõ cửa lại lần nữa à?”
Thời Bạch Lệ vỗ tay tán thưởng:
“Biết sai mà sửa, đáng khen.”
Dì Trương: “…”
Khen cái đầu con ấy!
Nhưng câu này bà không dám nói ra.
Dù gì đây cũng là nhà họ Tiêu, bà vẫn nên giữ ý một chút.
Còn một điều nữa… Sao Thời Bạch Lệ sau cú ngã lại như biến thành người khác?
Tính khí cũng lớn hơn hẳn…
Nhịn một chút cho yên chuyện.
Dì Trương hít sâu một hơi, ngoan ngoãn bước ra ngoài, đóng cửa lại.
“Cốc cốc cốc.” Gõ ba tiếng đàng hoàng.
Năm giây sau, trong phòng mới vang lên giọng Thời Bạch Lệ:
“Con đang nghỉ ngơi rồi. Có việc gì thì để tối hẵng nói nhé.”
Dì Trương: “?”
Con nhỏ này giỡn mặt bà chắc?
Nhưng lần này dù bà có muốn xông vào thì cũng không thể.
Thời Bạch Lệ đã khóa trái cửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

