Đúng là lý tưởng nhân gian.
Thời Bạch Lệ đeo kính râm:
“Mời trao đổi hợp đồng mới với luật sư của tôi.”
Kiếp trước, cô bị ép phải làm việc 996, trở thành một con ốc vít trong cỗ máy tư bản, không đủ ăn, không đủ mặc.
Kiếp này, cô từ đáy vực hồi sinh, trở lại như phượng hoàng lửa. Đã đến lúc cô phải vắt kiệt sức ông chủ!
Hoan nghênh quý vị đón xem chương trình “Phim tài liệu hoành tráng - Công sở phản đòn lật ngược thế cờ”!
Tổng Vương: “?”
Ủa, cái kính râm đó ở đâu ra vậy?
…
Thật ra, Thời Bạch Lệ làm gì có luật sư.
Nhưng nhà họ Tiêu thì chắc chắn có.
Dùng không mất tiền, dùng luôn cho đáng, dù sao thì cô cũng là người nhà họ Tiêu.
Thời Bạch Lệ gửi một tin nhắn cho người trong danh bạ mang tên “Cha”.
Không ai trả lời.
Cũng trong dự liệu.
Cô còn định gửi cho Tiêu Tùy một tin, mới phát hiện mình vốn không có cách nào liên lạc với anh ta.
Thế là Thời Bạch Lệ dứt khoát bảo tài xế đưa mình tới công ty của Tiêu Tùy.
“Thành Phố Thương Chiến: Bá Chủ Ngạo Thế Xưng Vương” là một cuốn tiểu thuyết nam tần thuộc thể loại thương chiến tranh bá.
Trong đó, Tiêu Tùy là đối thủ cạnh tranh mạnh mẽ nhất của nam chính, thế lực thương mại trải rộng toàn cầu.
Trong truyện nhiều lần nhắc đến, Tiêu Tùy sở hữu một tòa nhà thương mại cao ngất giữa trung tâm thành phố.
Cả tòa nhà đều là của anh ta.
Là biểu tượng cho thời đại của Tiêu Tùy.
Tài xế đưa Thời Bạch Lệ tới nơi, cô mới phát hiện tòa nhà này thật sự nằm ngay trung tâm thành phố.
Mặt ngoài màu đen tuyền, tầng cao chọc trời, toát lên khí tức của tiền tài.
Khỏi cần nói cũng biết, hoàn toàn không thể so với công ty bé tẹo của cô.
Người ra vào trong đó đều mặc đồ công sở, bước đi vội vã.
Nhưng…
Bên kia sao lại có một đám người tụ lại, nhìn thế nào cũng không hợp với đẳng cấp của tòa nhà này.
Trông như đang hóng chuyện ở chợ ấy?
Thời Bạch Lệ còn chưa kịp nói rõ lý do đến với lễ tân, đã bị đám người kia thu hút sự chú ý.
“Tiêu Tùy! Anh thật độc ác! Làm người nên để lại đường lui chứ, ép người ta đến chết thì anh được lợi gì?”
Một giọng nam nghiêm nghị, đầy phẫn nộ vang lên.
Tiêu Tùy cười khẩy lạnh lùng: “Liên quan quái gì đến tôi.”
“Anh…”
Thời Bạch Lệ nhìn qua khe hở đám đông, điều đầu tiên cô nhìn thấy chính là vị “anh trai phản diện”.
Tiêu Tùy trông cực kỳ mất kiên nhẫn, cả khuôn mặt phủ một tầng u ám, như thể sẵn sàng kéo cả thế giới cùng chết với mình.
Dù vậy, với bộ vest đơn sắc, dáng người cao lớn, ngũ quan sắc sảo…
Vẫn đẹp đến mức khiến người ta phẫn nộ.
Theo lý mà nói, người xung quanh đều sẽ bị khí chất của Tiêu Tùy áp đảo thành nhân vật phụ.
Nhưng người đàn ông đang đối diện anh lại không hề thua kém.
Anh ta mặc không quá trang trọng, chiều cao ngang ngửa Tiêu Tùy, nhưng khí chất thì hoàn toàn khác biệt.
Đó là loại đẹp trai sáng sủa, chính khí - kiểu mà ngay cả các bà cụ dưới lầu cũng sẽ khen “cậu trai này đẹp ghê”.
Một người âm trầm lạnh lẽo, một người rạng rỡ nghiêm nghị.
Tương phản rõ rệt lại càng khiến khung cảnh trước mắt trở nên bắt mắt lạ thường.
Thời Bạch Lệ chọc chọc người bên cạnh, tò mò hỏi: “Anh kia là ai vậy?”
Người bên cạnh thấy là một cô gái xinh đẹp thì kiên nhẫn trả lời.
“Mạnh Quân Dương đấy! Tổng giám đốc Mạnh của Quân Thiên Khoa Kỹ! … Khụ, có thể cô không biết, anh ấy với Tổng giám đốc Tiêu nhà chúng tôi là kình địch lâu năm rồi…”
Thời Bạch Lệ: “Không! Tôi biết rõ lắm luôn!”
“… Hả?”
Mạnh Quân Dương!
Thì ra anh chính là Mạnh Quân Dương - nam chính bá đạo, ngầu lòi, hội tụ đủ loại hào quang trong nguyên tác!
Trong truyện, hai người này hễ gặp mặt là đối đầu, đánh nhau đến trời đất mịt mù.
Giờ cô thật sự có cơ hội chứng kiến bản live - action tại chỗ đây sao?
Giữa đám đông, Mạnh Quân Dương hít sâu một hơi, lắc đầu.
Tiêu Tùy cũng hơi căng người, ánh mắt nhìn đối phương không rời.
Không khí giữa hai người căng như dây đàn, như thể sắp đánh nhau tới nơi.
Mấy người đứng cạnh đều lộ rõ vẻ lo lắng.
Nếu thật sự đánh nhau, thì mai thôi tin tức sẽ lan khắp giới doanh nghiệp, cả hai công ty chẳng phải đều thành trò cười sao?
Ngay lúc các trợ lý hai bên còn đang do dự có nên liều mạng xông vào can ngăn, thì trong đám đông bất ngờ vang lên một tiếng cổ vũ xem náo nhiệt…
“Đánh đi đánh đi!”
Thời Bạch Lệ như đang xem đấu quyền anh hạng nặng ở hàng ghế VIP, vào vai bình luận viên kiêm chỉ đạo chiến thuật tại chỗ.
“Giật tóc hắn! Đá vào hạ bàn đi! Còn ngơ ra làm gì, chuẩn bị ra đòn!”
Mạnh Quân Dương: "…"
Tiêu Tùy: "…"
Tựa như cảnh Môi - se tách biển, đám đông bỗng chốc dạt sang hai bên, để lộ Thời Bạch Lệ đang đứng ở cuối cùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


