Anh lạnh lùng ra lệnh:
“Dùng xe của nhà mà đi.”
Tự cô không đủ bản lĩnh chống đỡ.
Nhưng xe và biển số nhà họ Tiêu cũng đủ khiến cô có chút khí thế.
Thời Bạch Lệ mở to mắt:
“Ể? Cái máy kéo đó cũng chạy được ngoài đường à?”
Tiêu Tùy: “?”
Vì vậy, Thời Bạch Lệ vẫn thuận lợi ngồi lên một chiếc xe trong đó, đi đến công ty.
Do cô không có bằng lái ở thế giới này, nên vẫn do tài xế nhà họ Tiêu đưa đi.
Công ty nằm gần khu công nghệ cao, là một studio nhỏ.
Trên xe, Thời Bạch Lệ tìm kiếm thông tin thì phát hiện đây là một công ty MCN.
Nhưng không có KOL hay tài khoản nào nổi bật, chủ yếu dựa vào số lượng để thắng, sản xuất đủ loại nội dung lặp lại, rồi mang đi bán hàng kiếm lời.
Chiến lược chính là dùng content rác để lấp đầy thế giới.
Không trách được, tài khoản của cô toàn là robot.
Thì ra là thủy quân "chính hãng" miễn phí luôn.
Studio có hai tầng, tầng một là không gian làm việc hoàn toàn mở.
Vừa bước vào, Thời Bạch Lệ đã thấy một nhóm người tụ tập ở khu nghỉ ngơi bên cạnh xì xầm to nhỏ.
Cửa kính sát đất siêu to vừa hay nhìn thấy toàn bộ cảnh cô bước xuống xe đi vào.
Có vẻ để ý thấy ánh mắt của cô, mấy người đó lập tức bĩu môi, lảng đầu đi.
Một cậu con trai lại tươi cười bước đến:
“Thời Bạch Lệ, hôm nay cô gọi xe cao cấp hả? Chiếc đó không rẻ đâu nha, sao tôi chưa bao giờ gọi được xe ngon như thế nhỉ?”
Chưa kịp để cô đáp, đám đồng nghiệp phía sau đã hùa theo:
“Cậu sao so với người ta được… Không thấy tài xế còn xuống mở cửa cơ mà, tài xế chuyên nghiệp nào phục vụ tận tình thế?”
“Bề ngoài thì im im thế thôi, ai biết đời tư lộn xộn cỡ nào…”
Cả bọn cười cợt, ánh mắt đầy ám muội như thể hiểu ngầm chuyện gì.
Thời Bạch Lệ cũng mỉm cười đáp lại:
“Chắc là do mấy người… không có tiền nhỉ.”
Cả đám: “…”
Nụ cười lập tức tắt ngóm.
Thời Bạch Lệ xoay người, bước đi “tạch tạch tạch”, dáng vẻ ngẩng cao đầu như thể đang dạo quanh vườn nhà mình.
Đám người phía sau hậm hực, thì thầm:
“Làm gì mà ra vẻ thế chứ…”
Cậu con trai ban đầu lại lẩm bẩm như đang suy nghĩ:
“Thời Bạch Lệ… hình như lại xinh hơn chút nữa thì phải?”
Thời Bạch Lệ đảo mắt một vòng, nhanh chóng tìm được văn phòng của Tổng giám đốc Vương.
Tổng Vương là người đàn ông hơn ba mươi, nhưng lại mặc áo polo và quần tây, trông cứ như già thêm mười tuổi.
Vừa thấy Thời Bạch Lệ, sắc mặt ông ta đã sầm xuống:
“Cô còn biết đến công ty à?”
Thời Bạch Lệ ngây thơ:
“Tôi không biết mà.”
Nên giờ mới đến.
Tổng Vương: “?”
Ông ta tức giận đập bàn:
“Cô có chút tinh thần trách nhiệm nào không? Còn nữa, ai cho cô xóa bình luận ở bài đăng của mình? Công ty bảo cô xóa hả? Không có thời gian đi làm thì thôi đi, còn kéo cả công ty lùi lại. Đám người như các cô thật khiến tôi thất vọng!”
Nghe quen quá…
Kiếp trước cô sống trong sự tẩy não và những chiếc bánh vẽ, mãi đến lúc chết. Giờ nghe lại, cô còn có chút… xúc động.
Tổng Vương đang thao thao bất tuyệt thì thấy Thời Bạch Lệ bỗng lộ vẻ mặt hoài niệm.
Ông ta tức điên, chỉ tay vào mặt cô mắng:
“Cô mà còn như vậy, thì đừng có đến công ty nữa!”
Thời Bạch Lệ lập tức hoàn hồn, nghiêm túc nói:
“Được thôi. Vậy công ty muốn sa thải tôi đúng không? Bao giờ làm thủ tục? Khi chấm dứt hợp đồng lao động, tôi được nhận bao nhiêu tiền?”
Ba câu hỏi dồn dập, khiến Tổng Vương sững người.
Tất nhiên ông ta không thật sự muốn sa thải cô.
Lương của Thời Bạch Lệ thấp, bây giờ muốn tìm sinh viên mới ra trường chấp nhận mức lương đó không dễ.
Hơn nữa ngành này coi trọng nhan sắc, Thời Bạch Lệ tuy thái độ có vấn đề, nhưng ngoại hình thì rất nổi bật.
Ông ta… ông ta chẳng qua quen dọa dẫm cho sướng miệng thôi mà…
Dù vậy, Tổng Vương cũng từng trải, lập tức đổi giọng:
“Cô muốn đi cũng được. Nhưng tài khoản của cô đã xóa hết lượt like, bình luận, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến công ty. Chúng tôi sẽ thống kê thiệt hại và yêu cầu cô bồi thường. Cô nghĩ cho kỹ vào.”
Thời Bạch Lệ rất tò mò không biết mình có quyền năng gì mà đến mức hủy vài lượt like cũng gây tổn thất khổng lồ!
“Bồi thường bao nhiêu?”
Tổng giám đốc Vương gõ nhẹ lên bàn, ngoài cửa lập tức có người bước vào.
Không ngờ lại chính là cậu con trai vừa nãy bắt chuyện với Thời Bạch Lệ.
Cậu ta hắng giọng một cái, đưa tới một chiếc máy tính bảng.
Trên đó hiển thị lượng người theo dõi tụt giảm mấy ngày gần đây của các tài khoản mà Thời Bạch Lệ từng nhấn thích và bình luận.
Tổng Vương hừ một tiếng:
“Cô xem xem cô gây họa thế nào kìa!”
Đứng đầu danh sách là tài khoản tên “Giải trí nóng hổi”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



