Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Rốt cuộc cũng là phòng ở của tức phụ trẻ tuổi, lại là nửa đêm canh ba, Trần lão hán không đi vào, chỉ đứng ở bên ngoài, Trần bà tử đi vào phòng với Thẩm An.
Chỉ cần liếc mắt một cái, Trần bà tử lại ở trong lòng mắng Thẩm lão tam tạo nghiệt.
Đây có thể gọi là nhà? Cũng chẳng khác gì miếu rách mà ăn xin ở.
Ngoại trừ một băng ghế và những tấm ván ghép thành giường, vài nông cụ dựa sát tường ra, bên trong phòng không có chút đồ đạc nào hết.
Bếp là mấy hòn đá xếp chồng lên nhau và một cái nồi đất vỡ miệng với ba bộ bát đũa còn đặt trên tảng đá lớn hơn chậu nước một chút không biết được mấy đứa nhỏ nhặt về từ chỗ nào, mới thoát khỏi số phận bị đặt trên mặt đất.
Lấy ra một ít rồi cho vào nước trong nồi đất để hòa tan, vẫy tay gọi Thẩm Ninh đi tới, đổ nước đường muối trong nồi đất vào cái bát mà Thẩm Ninh cầm: "Đi đút cho đại tẩu cháu uống đi."
Trong nồi đất vẫn còn phần lớn mạch nha chưa hoà tan, Trần bà tử muốn thêm nước rồi lại đun sôi, mới phát hiện ra trong nhà hoàn toàn không có nước.
Trần bà tử: "......"
Thẩm An rất hiểu ý, cầm lấy cái bát sạch cuối cùng chạy ra ngoài: "Cháu đi lấy nước suối."
Trần bà tử chỉ kịp hét lên: "Gọi Trần a gia đi cùng!"
~
Tang La lật lại ký ức của nguyên thân, còn thật sự lật đến ký ức về vị lão thái thái này.
Là một lão thái thái cách vách Thẩm gia, nguyên thân cũng không quá thân với bà ấy, nhưng lúc vừa phân gia, có một lần nguyên thân ở xung quanh ngọn núi nhặt củi kiếm rau dại, vừa hay gặp được lão thái thái đang chăm sóc vườn rau mà nhà bà ấy khai trồng, lão thái thái liền hỏi nàng có muốn trồng chút rau hay không, thấy nguyên thân gật đầu, liền tặng cho vài cây rau giống.
Tang La lúc này thấy vị cứu tinh mà Thẩm An mời đến là Trần lão thái thái, nhìn thấy cái túi Trần lão thái thái đặt trên hòn đá, cũng đoán được đây là thứ gọi là thức ăn mượn, là mượn từ chỗ của Trần lão thái thái.
Khi Thẩm Ninh bưng nước đến đút cho nàng, Tang La trước tiên nói một tiếng cảm ơn với Trần lão thái thái.
Trần bà tử lại không nhận phần tình này của nàng, chỉ nhàn nhạt nói: "Ta là vì hai hài tử này, những năm này thuế càng ngày càng nặng, mọi người đều khó khăn, cũng không có dư nhiều sức lực để giúp các ngươi, ngươi vẫn nên tự mình đứng lên mới được."
Không trách giọng điệu của Trần bà tử lạnh như vậy, bà ấy thật sự cảm thấy Tang La này không làm được gì, lúc đầu Thẩm gia phân gia, bà ấy ở trong vườn gặp được Tang La, cố ý phân không ít rau giống mình chăm bẵm tốt cho nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


