Làm sao có thể, Hoàng hậu của hắn, giờ đây đã là vợ của thuộc hạ rồi sao?
Tuyệt đối không thể, rõ ràng kiếp trước Tạ Thư Chân còn nói muốn đời đời kiếp kiếp ở bên hắn, sao có thể thay đổi nhanh như vậy.
Không chỉ có thế, túi thơm trên người nam tử kia hắn chỉ cần liếc qua một cái là có thể khẳng định đó là do chính tay Tạ Thư Chân thêu. Tạ Thư Chân xưa nay vốn yêu hoa sơn trà, và cách thêu của nàng cũng khác hẳn với những tú nương ở Trường An.
Tiểu thái giám cũng không biết mình đã làm sai điều gì khiến quý nhân nổi giận. Thấy ngài phát hỏa, gã vội quỳ xuống đất xin tha: "Điện hạ, nô tài lỡ lời, mong Điện hạ rộng lòng tha thứ."
Chỉ thấy nữ tử kia đôi mày như núi xuân, ánh mắt như nước thu, eo thon mềm mại, thực sự là mỹ nhân bước ra từ trong tranh.
Nam tử bên cạnh càng thêm kinh diễm, một thân phi y vóc dáng hiên ngang, lông mày thanh tú, sống mũi cao thẳng, tựa như cây tùng cây bách xanh tốt.
Bùi Quan Đình và Tạ Thư Chân hướng về phía Thái hậu trên cao đài nói: "Thần Bùi Quan Đình / Thiếp thân Tạ Thư Chân bái kiến Thái hậu nương nương, nguyện Thái hậu nương nương phượng thể an khang."
Bạc Thái hậu liếc nhìn qua một cái, thấy vị tân phụ kia tuy dung mạo tú lệ nhưng cử chỉ không kiêu ngạo không siểm nịnh, xem ra không phải hạng bình hoa di động.
Nhưng trong lòng Bạc Thái hậu rốt cuộc vẫn có điều không hài lòng, lạnh lùng nói: "Người đâu, ban tọa."
Bạc Thái hậu vài tháng trước đã nghe được một chuyện lạ từ chỗ Khang Lạc công chúa, chính là chuyện về tân phụ nhà họ Bùi này.
Cái tên Bùi Quan Đình này, chẳng qua cũng chỉ là một Hồng Lư Tự Thiếu khanh tòng tứ phẩm. Nếu không phải xuất thân từ Bùi thị ở Hà Đông, cũng có chút danh tiếng, thì làm sao có được ngày hôm nay.
Vậy mà hắn không tiếc bất cứ giá nào, cứng đầu cầm canh thiếp đi cầu xin bệ hạ, lấy lùi làm tiến. Bệ hạ lời đã nói ra như bát nước đổ đi, nghĩ đến việc hắn thực sự thành tâm, nên mới để hắn cưới được tân phụ trước mặt bao nhiêu quan lại.
Nghĩ đến đây, vẻ bất mãn trong mắt Bạc Thái hậu càng đậm, bà vân vê hương u lan, không muốn nhìn họ thêm một lần nào nữa.
Đại cung nữ Lan Chỉ thấy vậy, khẽ dặn dò tiểu thái giám: "Sắp xếp chỗ ngồi cho hai người họ xa một chút, Thái hậu nương nương không thích họ."
Tiểu thái giám lĩnh mệnh, dẫn phu thê hai người đến hàng ghế cuối cùng.
Lý Thiên vừa mới nhập tiệc liền bắt gặp cảnh này. Hắn siết chặt ngón tay đến kêu răng rắc, rồi xoay người nhìn về phía Tạ Thư Chân.
Chỉ thấy Tạ Thư Chân đoan trang ngồi ở hàng cuối, không mảy may cử động. Ánh mắt hai người có một khoảnh khắc chạm nhau, nhưng lập tức bị Tạ Thư Chân rũ mắt né tránh.
Bùi Quan Đình thấy nàng căng thẳng, thuận theo tầm mắt nhìn qua, thấy Lý Thiên đang nhìn về phía này, hắn lập tức ôm lấy eo Tạ Thư Chân, lườm Lý Thiên một cái, để Tạ Thư Chân tựa sát vào mình, nhỏ giọng an ủi: "Tam Nương đừng sợ, có ta ở đây."
Tạ Thư Chân chỉ biết người này định sẵn thân phận bất phàm, nếu không cũng sẽ không mặc huyền y thêu hoa văn ly long.
Lý Thiên ngồi trên cao đài hung hăng liếc xéo Bùi Quan Đình một cái, lúc này hắn chỉ hận không thể quăng cả người lẫn bàn của Bùi Quan Đình ra khỏi điện.
Một tháng trước, hắn phụng mệnh phụ hoàng đi Hải Châu xử lý vụ hạn hán. Để tránh đêm dài lắm mộng, hắn đã ngày đêm không nghỉ, cấp tốc trở về kinh thành dự thọ yến của hoàng tổ mẫu.
Hắn muốn giống như kiếp trước, tại thọ yến cầu cưới Tạ Thư Chân.
Không ngờ rằng, nàng vậy mà đã có nơi chốn, lại còn là tân phụ của Hồng Lư Tự Thiếu khanh Bùi Quan Đình.
Thê tử của hắn, Hoàng hậu của hắn, sao có thể để kẻ khác chạm vào!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

