Bùi Quan Đình nghe nàng nói vậy, lòng càng lạnh lẽo, hắn ôm chầm lấy Tạ Thư Chân vào lòng, ánh mắt đầy vẻ u ám.
Hồi lâu sau, hắn nói: “Nàng vẫn không thể tha thứ cho ta sao.”
Tạ Thư Chân ra sức đẩy Bùi Quan Đình, nhưng hắn vẫn bất động như núi, nàng dứt khoát không vùng vẫy nữa, ngẩng đầu nhìn hắn: “Không thể! Nếu không phải nể tình ngài từng cứu mạng ta, hôm nay ta tuyệt đối không dừng lại dù chỉ một khắc. Bùi Quan Đình, từ nay về sau đường ai nấy đi, nước sông không phạm nước giếng, đừng bao giờ gặp lại nữa.”
Bùi Quan Đình thấy Tạ Thư Chân tuyệt tình như vậy, khóc rồi lại cười, hắn đeo lại chiếc bộ dao bị lệch khi nàng vùng vẫy, nói: “Lúc đầu, ta quả thực có tư tâm. Nói cho cùng, vẫn là ta có lỗi với nàng, Tam nương. Chuyến đi lần này ta đã nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện, có rất nhiều lời muốn nói cho nàng nghe.”
Lời còn chưa dứt đã bị Tạ Thư Chân ngắt lời.
“Ta không muốn nghe, chuyện đó không liên quan gì đến ta. Bùi Quan Đình, ta nói lại một lần nữa, ta không có nghĩa vụ phải nghe. Ngài buông ta ra, nếu không bây giờ ta sẽ gọi người tới. Đối với ngài ta chỉ có ơn cứu mạng, ngoài ra không còn gì khác.” Tạ Thư Chân lập tức trở nên lạnh lùng, giận dữ nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

