Tạ Thư Chân nhắm mắt lại, mặc cho nước mắt lăn dài trên chiếc gối sứ.
Nàng đã không làm được, không cứu được phụ thân .
Nếu lúc đó nàng nghe lời Lý Thiên, ngoan ngoãn dịch văn thư, biết đâu phụ thân vẫn còn cứu được.
Nàng không nên như vậy, không nên không nghe lời.
Tạ Thư Chân mở mắt, nhìn bức "Lạp mai đồ" đang treo trước mặt mình, tự giễu nghĩ: Hoa lạp mai vẽ xong rồi, bao giờ mới đoàn tụ?
Chỉ e là không còn cơ hội nữa rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



