Tạ Thư Chân nghe xong liền nhận lấy anh lạc từ tay Tân Di đeo lên cổ. Một tia sáng trời hắt lên những hạt trân châu và hồng ngọc, càng tôn thêm làn da trắng như tuyết của nàng, tựa như mỹ nhân bước ra từ trong họa đồ.
Tân Di thấy mọi việc đã xong xuôi liền cáo từ: "Tam nương tử, nơi này tai mắt đông đúc, nô tỳ xin phép về trước. Lang quân bảo nô tỳ nhắn lại với người, giờ Mùi ngày mai, ngài ấy sẽ đợi người ở cửa nách hậu viện chùa Ngọa Phật."
Tạ Thư Chân tuy có nhiều điều luyến tiếc nhưng cũng biết rõ lợi hại trong đó, bèn từ biệt Tân Di, dặn dò: "Tân Di, ngươi nói với Bùi lang rằng nhất định phải tới nhé. Lúc ngươi ra ngoài cũng phải cẩn thận một chút, mau về đi, đừng để trễ nải."
"Tam nương tử yên tâm."
Sau khi Tân Di đi khỏi, sợi dây thần kinh căng thẳng suốt mấy ngày qua của Tạ Thư Chân cuối cùng cũng được thả lỏng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)