Bạc Thái hậu thấy vậy, nói: "Vậy ngươi hãy thử xem, người đâu, lấy bảo kiếm tới."
Tạ Thư Chân nhận lấy trường kiếm từ tay Hàn nội thị, ngay sau đó bắt đầu biểu diễn kiếm vũ.
Chỉ thấy dáng múa của nàng ưu mỹ, nhưng trong đó lại có vài phần hùng hồn trầm ổn, đúng nghĩa là nhân kiếm hợp nhất, khí thế hiên ngang, so với kiếm vũ của Công Tôn nương tử năm xưa thì lại càng thêm linh động.
Một điệu múa kết thúc, Lâm An Hầu phu nhân hậm hực nói: "Làm sao có thể, sao nàng ta lại biết kiếm vũ?"
"Đúng vậy, một nữ nhi của tội thần, học được những thứ này từ khi nào?"
Bạc Thái hậu lúc này ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, phẩy tay nói: "Thưởng."
Thọ yến tiếp tục diễn ra, không ít quý nữ lần lượt lên biểu diễn, nhưng đều không bằng Tạ Thư Chân.
Khi thọ yến sắp kết thúc, Lý Thiên bỗng đứng dậy, đi tới trước mặt Bạc Thái hậu, quỳ xuống: "Hoàng tổ mẫu, hôm nay người xuất sắc nhất thọ yến chính là Tạ thị, tôn nhi thấy nên trọng thưởng cho nàng, sắc phong nàng vào cung làm nữ quan."
Nói xong, Lý Thiên liền nhìn về phía Tạ Thư Chân, ánh mắt rực cháy.
Tạ Thư Chân hơi sững sờ, nhìn Bùi Quan Đình một cái.
Bùi Quan Đình nắm chặt tay Tạ Thư Chân, lạnh lùng nhìn Lý Thiên. Tuy hắn không biết Lý Thiên đang toan tính điều gì, nhưng hôm nay không phải lần đầu tiên Lý Thiên nhìn về phía Tạ Thư Chân.
Lý Thiên thấy Bùi Quan Đình còn dám nhìn mình, càng thêm phẫn nộ, khí huyết dâng trào. Hôm nay, hắn nhất định phải đưa Tạ Thư Chân vào cung làm nữ quan.
Mọi người đều xì xào bàn tán, không biết vì sao Tam điện hạ Lý Thiên đột nhiên lại nói đỡ cho vị Bùi phu nhân này. Cái tên Bùi Quan Đình này cũng đâu thấy có giao tình gì với Tam điện hạ.
Tạ Thư Chân quan sát kỹ Lý Thiên, hắn chẳng phải là người lúc nãy cứ nhìn chằm chằm nàng sao? Sao hắn lại tốt bụng cầu xin chức quan cho mình? Nghe người khác nói, người này là Tam điện hạ, cũng không biết trong lòng hắn đang mưu tính chuyện gì.
Đáng tiếc nàng chẳng muốn vào cung chút nào, nàng chỉ muốn sống một cuộc đời bình lặng.
Bạc Thái hậu nghe vậy, hiếm khi mỉm cười, mở lời: "Ồ, vậy ngươi nói thử xem, tại sao lại muốn nàng vào cung làm nữ quan?"
Lý Thiên đáp: "Tạ thị nữ cơ trí thông minh, chỉ với kiếm vũ đã khiến mọi người tán thưởng. Hoàng muội Khang Lạc từ nhỏ thể nhược đa bệnh, đang cần một vị nữ quan dạy kiếm pháp để rèn luyện thân thể. Nếu hoàng tổ mẫu bằng lòng để Tạ thị nữ vào cung làm nữ quan dạy kiếm cho Khang Lạc, tôn nhi nghĩ nhất định sẽ có thu hoạch."
"Ai gia suýt nữa thì quên mất chuyện này, vậy thì cứ theo lời ngươi nói, từ ngày kia, hãy để Tạ thị nữ vào cung dạy kiếm cho công chúa."
Dứt lời, Bạc Thái hậu nhìn Tạ Thư Chân, hỏi: "Ngươi có bằng lòng không?"
Tạ Thư Chân lúc này thực sự hiểu rõ thế nào là "đâm lao phải theo lao", giờ đây tên đã trên dây không thể không bắn, nàng cũng chỉ có thể thuận theo mà gật đầu: "Đa tạ ý tốt của Thái hậu nương nương."
Bạc Thái hậu nói: "Người đâu, ban thưởng."
Tiểu thái giám lấy ra phần thưởng của ngày hôm nay là "Trâm vàng vân liên triền chi", đưa cho Tạ Thư Chân.
Bạc Thái hậu lại nói: "Ban luôn thanh bảo kiếm đó cho nàng ta."
Tiểu thái giám vâng lệnh, mang bảo kiếm tới, hai tay dâng lên.
Tạ Thư Chân nhận lấy, hành lễ: "Thần thiếp tạ ơn điển của Thái hậu nương nương", rồi xoay người trở về chỗ ngồi.
Nàng khẽ lắc đầu với Bùi Quan Đình, vẻ mặt nghiêm trọng, không nói gì thêm.
Trên mặt nàng lúc này không biết là mồ hôi thấm ra khi múa kiếm, hay là những giọt mồ hôi do căng thẳng khi Thái hậu hỏi chuyện, Bùi Quan Đình nhẹ nhàng lau đi cho nàng, nắm chặt tay nàng nói: "Tam Nương, có ta ở đây, nàng không cần lo lắng."
Tạ Thư Chân thở dài: "Hy vọng là vậy."
Không hiểu sao, trong lòng nàng ẩn hiện một nỗi bất an.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
