Thân thể nữ cổ sư giống như là một con rối, một bên eo bị gập gãy, nửa thân trên nằm sấp trên mặt đất, thân dưới và thân trên vặn ngược, phần mông kề sát mặt đất, mũi chân hướng lên trời.
Ở chỗ chiến trường ở bên kia thì im lặng một lát, sau đó là tiếng gầm gừ giận dữ của Giác Tam: "Phương Nguyên, không phải ngươi nói vẫn còn có thể chống giữ được sao!?"
Phương Nguyên thầm cười lạnh, cơ thể bỗng nghiêng ngả, suýt nữa thì ngã sấp xuống. Hắn dùng tay chống vào thân cây để giữ thăng bằng.
Hắn giả vờ thành bộ dạng trật chân, không thể đi lại, nhưng ánh mắt lại liếc nhìn xung quanh, xem có cổ sư nào khác không.
Trong thời gian đối mặt với thú triều, các cổ sư cố gắng chiến đấu ở đây, hoàn toàn không thể chỉ lo cho bản thân mình, càng không rảnh rỗi thảnh thơi đến đây mà nhìn Phương Nguyên hắn. Tuy nhiên, cho dù vừa rồi vẫn luôn âm thầm quan sát và không phát hiện cổ sư khác ở xung quanh, Phương Nguyên vẫn cẩn thận lựa chọn đóng giả trật chân.
Bên kia lại truyền đến âm thanh chiến đấu kịch liệt.
Hiển nhiên là Lợn Rừng Vương đã thoát khốn lại lao đến đánh giết Hồng Nham Mãng.
Phương Nguyên bước từng bước mà quay về, vẻ mặt lo lắng, nhiều lần còn ngã xuống đất, bùn đất, cỏ rác và tuyết đọng dính lên người hắn, bộ dạng cực kỳ chật vật.
Cuối cùng hắn cũng trở về sát vùng chiến trường.
Bên trong, ba người một heo đang quần nhau.
Thân thể Hồng Nham Mãng quấn chặt trên thân và hai chân sau của Lợn Rừng Vương.
Hai chân sau của Lợn Rừng Vương chỉ có thể đạp đạp lung tung, chuyện này khiến cho nó lúc thì lăn lộn trên đất, lúc thì giãy giụa, hai chân trước đạp đạp ra sau, xông bừa tới trước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

