Trong vùng tuyết trắng, tiểu tổ năm người chạy băng băng.
Cổ Nguyệt Giác Tam nhìn bầu trời, thuận miệng nói: "Sắc trời đã không còn sớm, nhiệm vụ chuyến này phải thu thập đất hủ nê* đóng băng, tuy rằng đơn giản thế nhưng tốn nhiều thời gian. Chúng ta nhất định phải đẩy nhanh tốc độ, tất cả mọi người theo sát ta, cố sức đừng để tụt lại phía sau. Phương Nguyên, nếu như cậu không chịu nổi nữa thì nói với chúng ta một tiếng, không sao đâu. Cậu là người mới, chúng ta sẽ chiếu cố cậu."
(*) Hủ nê: mục nát, thối rữa
Nụ cười của Cổ Nguyệt Giác Tam vô cùng hiền lành.
Phương Nguyên gật gật đầu, không nói gì.
"Đi." Giác Tam quát khẽ một tiếng, bước chân vội vàng, dẫn đầu lao ra.
Ánh mắt Phương Nguyên lóe lên, hắn cũng cùng với ba người kia đẩy nhanh tốc độ, theo sát phía sau.
Giày trúc mũi nhọn đạp trên tuyết đọng, liên tiếp để lại những dấu chân thật sâu.
Vùng núi gập ghềnh vốn không dễ đi lại, nhất là sau khi bao phủ một lớp tuyết đọng, rất dễ trượt chân. Hơn nữa tuyết rơi xuống rồi nên khó đoán được, ai biết bên dưới lớp tuyết này là hòn đá sắc bén hay là vũng hố?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-546124.png&w=256&q=75)