Vì thời tiết lạnh dần nên hắn đã mặc vào quần áo mộc mạc dài tay, nhưng dáng người hắn đã không còn gầy ốm giống như mấy tháng trước.
Lồng ngực, hai cánh tay, hai chân, bụng của hắn đều có bắp thịt rõ ràng.
Những bắp thịt này không gồ lên như mà là dạng cơ bắp rắn rỏi, phối hợp với thân hình dần dần cao lên và da thịt trắng nõn của Phương Nguyên, làm cho người ta cảm thấy có một loại cảm giác thanh xuân, tràn ngập sức sống.
''Bắt đầu từ ba ngày trước, Bạch Thỉ cổ đã không còn khả năng tăng cường sức lực nữa rồi. Nói cách khác, ta đã có một trư lực, xem như là đạt tới mục tiêu của Hoa Tửu hành giả. Ngày hôm nay, ta sẽ đẩy tảng đá tròn này lần nữa.''
Đôi mắt Phương Nguyên loé sáng, chân phải hắn đạp về phía trước một bước, chân trái ở phía sau, tạo thành thế cung bộ*.
(*) Chú thích hình: tư thế chân cung bộ
Hai tay hắn chạm vào mặt ngoài tảng đá, hít một hơi thật sâu, đẩy mạnh.
Dưới lực đẩy của hai tay hắn, tảng đá bắt đầu xê dịch cực kỳ chậm chạp, tiếp đó từ từ chuyển động, cuối cùng dần dần lăn về phía trước.
Con đường hầm bị tảng đá lớn ngăn trở này nghiêng hướng lên trên, tảng đá được Hoa Tửu hành giả gia công thành hình cầu, lăn là thích hợp nhất. Có lẽ đây cũng là dụng ý của ông ta, muốn người thừa kế đẩy tảng đá, hơn nữa còn phải đẩy lên trên.
''Mười bước, hai mươi bước, ba mươi bước. . .'' Phương Nguyên vừa đẩy mạnh từng bước về phía trước vừa lặng lẽ tính toán trong lòng, ''Một tuần trước, ta đẩy được bốn mươi lăm bước thì thể lực đã cạn kiệt, đành phải buông tha. Không biết lần này có thể đẩy đi bao xa?''
Bốn mươi bước, bốn mươi lăm bước. . .
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-55691.png&w=256&q=75)
