"Dũng khí đều là thành lập dựa trên nền tảng thực lực, gã đã thu thập thông tin về ta nhưng vẫn muốn nhưng vẫn muốn tiến hành trả thù. Như vậy có nghĩa là gã nghĩ chắc chắn thành công, xem ra, tu vi của gã nhất định cao hơn nhất chuyển!"
"Ba năm nay gã đều len lõi chỗ kí hiệu vòng tròn đỏ này, gian nan sinh tồn ở trong kẽ hở giữa ba đại sơn trại, gần như ngày nào cũng có thể bị phát hiện, nguy hiểm trùng trùng. Điều này nói rõ gã chưa có đủ năng lực để ra ngoài lang bạc một mình. Mà cổ sư muốn một mình lang bạt ít nhất phải có tu vi tam chuyển."
"Như vậy suy ra, dự đoán sơ bộ là gã có tu vi nhị chuyển."
Trong mắt Phương Nguyên lóe lên vẻ lạnh lùng: "Tính ra thì gã mất tích vào ba năm trước, hôm nay tu hành đến nhị chuyển, tư chất chắc hẳn là từ loại bính đến loại ất, tổng số lượng chân nguyên trong không khiếu ở mức từ bốn thành đến bảy thành."
"Ba năm nay, gã có thể sinh tồn được, hơn nữa còn có thể về nhà ngay dưới mí mắt Giang Hạc, xem ra cổ trùng của gã nhất định có tác dụng che giấu tung tích."
Cổ sư đối chiến, quan trọng nhất là thông tin.
Mặc dù Phương Nguyên không có một loại cổ trùng dọ thám nào, nhưng bằng vào kinh nghiệm và trí tuệ của bản thân, hắn cũng có thể phân tích đại khái tu vi và cổ trùng của Vương Đại.
Không lâu sau, trong hắn đã phác hoạ ra hình tượng một cổ sư ma đạo ôm mối thù người nhà bị giết, oán hận tận trời cao, lẳng lặng ẩn náu ở nơi nào đó để giết chết mình.
"Ta có thể giết người khác, người khác tất nhiên cũng có thể giết ta. Việc này cũng không có gì lạ cả." Phương Nguyên không khỏi cười ra tiếng.
Trên thế giới này, ai cũng có quyền sống, và ai cũng có thể chết đi.
Kẻ giết người cũng thường là kẻ bị giết.*
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

