Ngày hè nóng bức, gió núi mang theo hanh khô, núi Thanh Mao bốc hơi hừng hực.
Chớp mắt đã đến kỳ hạn cuối tháng sáu.
"Cổ Nguyệt Phương Chính!" Trong học đường, gia lão đang đọc tên.
Cổ Nguyệt Phương Chính rời khỏi chỗ ngồi, bước đến trước mặt gia lão học đường.
Dưới những ánh nhìn chằm chằm hâm mộ của bạn học xung quanh, Phương Chính nhận lấy một túi nguyên thạch nặng trĩu.
"Cuối cùng ta cũng làm được rồi. Người đầu tiên tấn thăng cao giai, ca ca, ngươi thấy chưa, rốt cuộc ta cũng thắng ngươi một lần!"
Đôi mắt hắn toả sáng lướt nhìn về phía Phương Nguyên.
Phương Nguyên vẫn nằm ở trên bàn ngủ khò khò như cũ. Đêm qua hắn săn một con lợn rừng, sau khi trở về túc xá, hắn lại dùng Bạch Thỉ cổ chiếu rọi thân thể, còn hấp thu chân nguyên thiên nhiên trong nguyên thạch rồi dùng Tửu Trùng tinh luyện. Cuối cùng hắn còn dùng chân nguyên cao giai ôn dưỡng vách khiếu, liên tục bận đến lúc hừng đông.
Hắn vội vội vàng vàng ăn sáng, mãi đến lúc lên lớp thì gục xuống bàn không dậy nổi. Hắn thực sự đã quá mệt mỏi, tu hành cổ sư cũng không thể thay thế giấc ngủ được.
"Hừ, cho dù ngươi không thừa nhận rồi giả bộ ngủ thì đây vẫn là sự thật. Ca ca, rốt cuộc ta cũng vượt qua ngươi! Đây là lần đầu tiên, tiếp đó sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba!"
Phương Chính siết chặt hai nắm tay, lần thành công này có ý nghĩa rất lớn đối với hắn. Cuối cùng làn khói mù mà Phương Nguyên phủ lên bấy lâu nay đã bị hắn vạch ra một kẽ hở, để rồi mang một tia sáng chiếu xuống.
Tuy tia sáng này rất rất nhỏ nhưng lại mang đến cho Phương Chính niềm hi vọng và khích lệ vô tận!
"Hừ, lại bại bởi Phương Chính." Cổ Nguyệt Mạc Bắc ngồi khoanh tay tại chỗ, có hơi không cam lòng.
"Đây là ưu thế của tư chất loại giáp sao, khốn kiếp..." Cổ Nguyệt Xích Thành sa sầm nét mặt. Tu hành càng lâu, hắn càng cảm nhận sâu sắc được lợi ích của tư chất nổi trội. Cho dù là sau lưng của hắn có gia gia Cổ Nguyệt Xích Luyện giúp đỡ, mà hắn cũng vô cùng nỗ lực nhưng vẫn bị Phương Chính vứt lại ở phía sau.
"Nếu như ta có một con Tửu Trùng cộng thêm gia gia ra tay trợ giúp thì chưa hẳn ta không thể thắng được Phương Chính! Huynh đệ Phương gia khốn kiếp! Đệ đệ thì là loại giáp, chèn ép chúng ta. Ca ca tuy là loại bính nhưng lại có Tửu Trùng. Tại sao chuyện tốt trên thế giới này đều bị bọn chúng chiếm hết chứ?" Trong lòng Cổ Nguyệt Xích Thành vô cùng căm tức.
"Lần này là Phương Chính dẫn đầu đột phá đến cao giai."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



