“Quá chậm rồi.” Liên Khả Tâm quyết định tốn chút điểm cống hiến tuyên bố nhiệm vụ mời chào giúp đỡ.
Sau đó không lâu, một vị cổ tiên đến.
Cổ Nguyệt Phương Tưởng lưu luyến chia tay Nghê Lão Thực. Ba ngày vừa qua, y và Nghê Lão Thực đã trở thành bạn tốt.
Cả đời Cổ Nguyệt Phương Tưởng đều loanh quanh trong ba đại lục người Lông, rất ít khi tiếp xúc với Nhân tộc. Y biết phụ thân của mình là Nhân tộc, vì thế vẫn luôn giữ sự hiếu kỳ và hảo cảm đối với Nhân tộc.
Tính tình Nghê Lão Thực trung hậu, rất tự nhiên, hai bên đã trở thành bạn tốt.
Hảo cảm của Cổ Nguyệt Phương Tưởng với Nhân tộc một lần nữa tăng lên.
Y hoàn thành bàn giao của Mao Thập Nhị, vội vàng chạy về đại lục người Lông hỏi thăm chuyện của phụ thân.
Về phần Nghê Lão Thực, sau khi nhận được điểm cống hiến của Liên Khả Tâm, hắn ta quyết định chạy về gia tộc.
Sau khi trở về chỗ ở của tộc Nghê gia, hắn ta nhận được sự nghênh đón và reo hò của cả tộc.
Nghê gia vốn ở Nam Cương, nhưng được Phương Nguyên di chuyển vào trong tiên khiếu chí tôn, thuận tiện cho hắn nghiên cứu cổ pháp luyện cổ Nhân đạo.
Hiện tại, Phương Nguyên đã trở thành tôn giả Luyện đạo. Nghê gia đã mất đi giá trị lợi dụng, nhưng đã mọc rễ bên trong tiên khiếu chí tôn.
Nghê gia có một số hạt giống cổ tiên, nhưng chỉ có Nghê Lão Thực tầm thường nhất lại thành công thăng tiên.
Có cổ tiên, Nghê gia đã trở thành thế lực siêu cấp.
Nghê Lão Thực triệu tập cao tầng Nghê gia, nói rõ suy nghĩ của mình một phen:
“Một vị phân thân của chủ thượng gần đây nghiên cứu Mộng đạo thành công, sáng tạo ra đại trận Mộng đạo có thể gia tăng tư chất của một tộc. Ta đã chuẩn bị đủ điểm cống hiến, tiếp theo, ta sẽ dẫn các người đến đại trận, như thế nào?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



