“Ngươi không có việc gì chứ?” Mộng Cầu Chân nhẹ giọng hỏi thăm.
Ngư Tư ngẩng đầu lên, nhìn thấy vị Mộng Cầu Chân này có mái tóc dài màu hồng phấn, giống như mộng ảo, ánh mắt lưu chuyển, mê người vô cùng. Đường cong gương mặt nhu thuận, lúc này y đang nở nụ cười quan tâm, khiến nội tâm của nàng cảm thấy ấm áp theo.
“Thật đẹp…” Ngư Tư mở to mắt nhìn, thấp giọng lẩm bẩm.
Mặc dù Mộng Cầu Chân chỉ có tu vi lục chuyển, nhưng được y quan tâm, trong lòng Ngư Tư đột nhiên sinh ra một cảm giác an toàn.
Nàng nhớ đến mưu tính của mình, lại càng tỏ ra yếu ớt, đưa tay ôm mặt chực khóc: “Đa tạ Mộng Cầu Chân đại nhân quan tâm. Tiểu nữ tử đã dốc hết toàn lực, lúc này mới che được lại tiết điểm địa mạch. Nhưng đại trận chung quanh tiết điểm, tiểu nữ tử không cách nào bảo vệ được.”
Mộng Cầu Chân gật đầu: “Ta nhớ đại trận này, vì nó là do ta bố trí. Dựa theo hoàn cảnh lúc đó, trận cơ vùi sâu dưới mặt đất, kết cấu đại trận tương đối sơ hở, tạo thành một trận mô.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

