Dưới sự lôi kéo của sức mạnh này, Long Công tự mình đứng dậy.
Lời của ông nhẹ thoáng như gió bên tai: “Yêu ở bên trái, tình ở bên phải, đi giữa sinh mệnh hai bên, tùy thời nở hoa, tô điểm con đường dài tràn ngập hương hoa, khiến cho người giống đi trên xuyên chi phất diệp, đạp trên bụi gai không cảm thấy thống khổ, có nước mắt rơi nhưng lại không bi thương.”
Nói đến đây, Nguyên Liên Tiên Tôn đã đi sâu vào rừng trúc.
“Ngài là Nguyên Liên Tiên Tôn?” Long Công quay người, chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng Nguyên Liên Tiên Tôn chậm rãi biến mất trong rừng trúc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

