“Ta bị dầu đen ăn mòn, thương thế khó trị liệu, ngay cả cổ sư cao minh nhất trong tộc cũng không có cách nào. Nhưng bây giờ lại khỏi hẳn.”
Vị cổ sư trung niên cười ngạo nghễ: “Đúng vậy. Còn không nhìn xem là ai cứu ngươi sao? Là Sở đại sư đấy.”
Nói đến đây, trong đầu vị cổ sư trung niên lại không tự chủ được nhớ lại cảnh tượng Phương Nguyên ra tay cứu người, khiến cổ sư làng chài rúng động đến thất điên bá đảo, hơn nửa ngày sau cũng chưa tỉnh hồn.
“Sở đại sư cứu mạng ta, lại chữa khỏi thương thế cho ta, ân tình như thế, sao ta lại không báo đáp chứ?” Thiếu nữ Giao nhân nhếch môi, lộ ra biểu hiện kiên định: “Xin đại nhân dẫn kiến, cho dù thịt nát xương tan, ta cũng phải báo đáp.”
“Được, ngươi đi theo ta.” Cổ sư trung niên suy nghĩ một chút, sau đó mở cửa phòng bước ra ngoài.
Thiếu nữ Giao nhân Hạ Lâm cố ngồi dậy, sử dụng cổ trùng sinh ra một luồng sóng nước nâng mình theo sát đằng sau cổ sư trung niên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
![(Quyển 1) [Xuyên Chậm] Sau Khi Đại Lão Về Hưu](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fmedia.wewds.xyz%2Ftruyen%2Fsau-khi-dai-lao-ve-huu-523527.png&w=256&q=75)

