"Không hay rồi, đây là gà thần Hiên Viên, là Vạn Thú Vương của các loài chim! Cá sấu dung nham nguy đến nơi rồi!" Phương Nguyên vội nói.
"Thần gà Hiên Viên?" Bạch Ngưng Băng nghi ngờ hỏi lại.
"Vạn Thú Vương này luôn một mình một ngựa, bay trên trời, kiếm ăn dưới đất. Số lượng gà thần rất ít, rải rác khắp nơi. Trên người chúng có các loại hồng cổ kí sinh. Một khi đánh nhau sẽ xuất hiện cầu vồng lấp lánh, mây hồng rực rỡ. Haiz, lần này con cá sấu dung nham thật xui xẻo. Chúng ta mau trốn vào trong, ánh mắt thần gà nhạy cảm lắm. Chỉ cần nó nhìn thấy thì chết chắc." Phương Nguyên nói xong liền chui vào trong hang.
Nửa canh giờ sau, cá sấu dung nham hét lên một tiếng cuối cùng rồi trở nên bất động.
Sau đó, Phương Nguyên và Bạch Ngưng Băng nghe thấy tiếng mổ ầm ầm của con gà thần Hiên Viên.
Nó ăn rất nhiều, đến cả một con cá sấu dung nham lớn như vậy cũng không làm nó no nê thỏa mãn được.
Phương Nguyên và Bạch Ngưng Băng đã không ngủ không nghỉ một ngày một đêm rồi.
Sau tiếng kêu thảm thiết của con cá sấu dung nham, bọn họ lại nghe được tiếng đàn vuợn trắng chạy đến, tiếng uồm uỗm của con ếch độc cùng đàn ong vo ve vo ve. Nhưng âm thanh lớn nhất vẫn là tiếng gáy của con gà thần.
Sáng sớm hôm sau, gà thần Hiên Viên bay đi. Trên không trung xuất hiện một dải cầu vồng bảy màu sặc sỡ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

