-----
Dương Mi Thổ Khí Cổ như là một cây cầu bắc ngang Không Khiếu của hai người, khiến Chân Nguyên bị hao tổn. Thường là thủ đoạn mà cổ sư có tu vi cao thâm dùng để lấy mạnh hiếp yếu. Một khi dùng nó trên người cổ sư có tu vi cao thâm hơn mình thì nó chẳng khác gì tự tìm đường chết.
Nhưng trong tình huống này, lại khác.
Thiên Hạc Thượng Nhân và Cổ Nguyệt Nhất Đại đều là Ngũ Chuyển đỉnh phong, nhưng Cổ Nguyệt Nhất Đại lại hóa thân thành cương thi, Không Khiếu đã chết, lại không thể tự khôi phục Chân Nguyên. Thiên Hạc Thượng Nhân mặc dù già đi, tuổi thọ không còn nhiều, nhưng Không Khiếu vẫn còn, Chân Nguyên vẫn có khả năng tự phục hồi. Chuyện này đã đánh trúng vào tử huyệt của Cổ Nguyệt Nhất Đại.
Cổ Nguyệt Nhấ Đại gào lên một tiếng, tâm niệm vừa động, dẫn đến một Huyết Tích Tử và Dơi Máu Cánh Đao, muốn chặt đứt mày trắng, lại khó làm được. Mày trắng cứng rắn vô cùng, dù cho chặt đứt mấy sợi, nó cũng dẽ tự liền lại.
Chân Nguyên bên trong Không Khiếu không ngừng mất đi, nếu cứ tiếp tục như vậy, Cổ Nguyệt Nhất Đại nhất định phải thua không thể nghi ngờ. Lão ta là một nhân vật kiêu hùng, giờ lại bị bức đến tuyệt cảnh, dứt khoát cắn răng một cái, thay đổi chiến thuật, sai khiến Huyết Tích Tử và Dơi Máu Cánh Đao bổ nhào về phía Thiên Hạc Thượng Nhân.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-143064.png&w=256&q=75)
