Dịch Giả: Kenshooter032
Có lỗi vui lòng báo ở phần cmt hoặc báo lỗi của truyện, mỗi lần các bạn báo lỗi sẽ giúp mình cải thiện bản dịch :))
============================================
Khối đất nung này có tính xốp, toả ra ánh sáng màu đỏ. Phương Nguyên nhẹ nhàng lấy tay bóp, không tốn chút sức nào đã đem khối đất nung bóp nát.
“Thì ra là thế.” Hắn bừng tỉnh đại ngộ.
Nhớ lại lần đầu tiên, hắn tiến vào trong khe đá, phát hiện trong đó đều là dạng đất nung như này, toả ra ánh sáng nhạt, căn bản không cần vật chiếu sáng.
Hắn lúc ấy cảm thấy cổ quái, bởi vì đất ở Thanh Mao Sơn, đều là đất màu xanh đen. Hắn lúc đó còn tưởng rằng đó là do Hoa Tửu hành giả bố trí. Nhưng hiện tại xem ra, ngọn nguồn hẳn là do huyết hồ quỷ dị này.
Phương Nguyên cảm thấy càng thêm không ổn, kinh nghiệm của một kiếp người năm trăm năm, đã lắng đọng thành một loại trực giác.
“Nơi này không chỉ cổ quái, hơn nữa nguy cơ tứ phía. Thời gian hiện tại cấp bách, nên làm như nào để rời khỏi nơi này?” Phương Nguyên ngẩng đầu nhìn vào vách động, cái động khẩu liên thông với động nguyên tuyền, rốt cuộc là cái nào?
Phương Nguyên chần chừ một chút.
Nước có thể chảy vào, cũng không đại biểu người có thể chui ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

