Trong Từ đường lặng ngắt, gia lão và tộc trưởng đều cúi thấp đầu, trong lòng như đang đè năng một tảng đá lớn.
Sau khi cổ sư tử vong sẽ để lại cổ trùng, bên trong đó vẫn còn sót lại ý chí của tiền nhân, cũng không thể gọi là cổ trùng hoang dại, hơn nữa lại mất đi khả năng vận dụng nguyên khí trong thiên nhiên.
Những cổ trùng này có thể xem như một loại phương thức kéo dài sinh mệnh của các cổ sư.
"Sao lại rút lui trở lại?" Trên sườn núi, Phương Nguyên nhìn thấy cảnh này, trong lòng không khỏi sinh nghi.
Khiếp trước khi còn ở sơn trại, hắn có tu vi quá thấp, căn bản là không tiếp xúc được các bí mật của gia tộc.
Nhưng không lâu sau thì hắn đã hoàn toàn chấn động, phát hiện một đám côn trùng đang bay từ trên trời xuống.
"Đây là..." Phương Nguyên híp hai mắt lại, ánh mắt chợt rét lạnh.
Cổ trùng này có trên trăm con, bay lượn vòng với nhau, tạo thành một đám mây đỏ cuộn xoáy, hạ xuống quảng trường sơn trại.
Vù vù vù...
Tiếng ồn ào của đàn trùng truyền vào trong Từ đường, một vài gia lão ngẩng đầu lên, vẻ mặt lộ ra mừng rỡ như điên.
"Tạ ơn tổ tiên phù hộ!" Tảng đá trong lòng Cổ Nguyệt Bác đặt xuống, ông ta kính cẩn cúi đầu rồi mới đứng dậy.
"Đi, đi xem một chút." Tộc thở dài một hơi, trên gương mặt ngoại trừ vui mừng còn có bi thương và khổ sở, thần sắc đầy phức tạp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
