"Chúc mừng, chúc mừng!"
"Phương Nguyên gia lão thật sự là tuổi trẻ tài cao, đúng là tấm gương cho thế hệ sau!
"Sau này cùng làm việc, thực sự là chờ mong vào phong thái của Phương Nguyên gia lão, ha ha."
Một đám gia lão vây quanh Phương Nguyên, tuôn ra những lời hoa hoè.
Gia lão học đường đứng ở bên ngoài đám người, nhìn vào Phương Nguyên, ánh mắt lão hết sức phức tạp.
Lão chưa bao giờ nghĩ đến một ngày như vậy, Phương Nguyên ấy vậy mà thăng chức thành gia lão. Trong khoá học viên đó, lão coi trọng Phương Chính nhất, sau đó là Xích Thành và Mạc Bắc, không ngờ người có thành công đầu tiên lại là Phương Nguyên.
"Chút thành tích nho nhỏ của ta làm sao có thể so với chư vị tiền bối. Ta có ngày hôm nay còn là nhờ vào gia tộc bồi dưỡng. Gia lão học đường, những lời dạy ngài chỉ bảo, ta vẫn luôn ghi khắc trong lòng." Phương Nguyên tươi cười ôn hoà, khiêm tốn mà lại cẩn trọng.
Gia lão học đường không ngờ Phương Nguyên lại chủ động bắt chuyện với mình.
Hắn tiến thoái có chừng mực, ngôn ngữ ôn hoà, thái độ khiêm tốn, làm người ta nghe xong không khỏi như tắm gió xuân.
Cổ Nguyệt Xích Luyện lạnh nhạt đứng nhìn một bên, càng nhìn càng thấy trái tim băng giá. Tên Phương Nguyên này, xử sự ứng đối, từng câu từng lời đều lão đạo hàm súc, hắn thực sự chỉ mới mười mấy tuổi sao? Lẽ nào hắn là trời sinh có biệt tài làm chính khách?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.