Giang Nha nhìn Cổ Nguyệt Dã sắc mặt tái xanh bên cạnh, trong lòng cũng cảm thấy sảng khoái.
Lão già này cường ngạnh ép buộc y, để cho y dẫn lão đến nơi này. Giang Nha chỉ mới có tu vi nhất chuyển, lại là vãn bối, từ đầu là đã có vị thế thấp hơn Cổ Nguyệt Dã, vì vậy không thể không dẫn lão đến.
Hiện tại lão lại mất mặt như vậy, trong lòng Giang Nha rất là hâm mộ sự tiêu sái của Phương Nguyên.
Cổ Nguyệt Dã thì rất muốn tát Phương Nguyên vài cái bạt tai, dạy dỗ vãn bối kiêu ngạo này một trận. Nhưng vì Sinh Cơ Diệp, lão chỉ có thể nén giận mà nói: "Phương Nguyên tiểu hữu cũng không thể nói như vậy. Cậu còn trẻ, không hiểu tầm quan trọng của mạng giao thiệp. Chung quy cũng có lúc ngươi muốn cầu cạnh người khác, tưởng tượng xem, nếu như bây giờ là cậu đến nhờ vả ta, ta lại có thái độ như thế với cậu, cậu sẽ cảm thấy thế nào?"
"Mạng giao thiệp chó má gì!" Phương Nguyên khinh thường chế nhạo trong lòng.
Cái gọi là đoàn kết chẳng qua là vì nhỏ yếu.
Thậm chí không cần mạng giao thiệp, chỉ cần bản thân vô cùng hùng mạnh, thứ gì cũng có thể hạ bút thành văn, không cho thì cướp giết, còn cần mạng lưới quan hệ gì sao?
Những tư tưởng ma đạo này tất nhiên Phương Nguyên sẽ không chủ động đi tuyên dương.
Nhưng mà, nếu như đã bị quấy rầy rồi, hắn cũng không ngại làm vụ buôn bán này.
Vì vậy hắn bèn mở miệng nói: "Bán cho lão cũng không phải là không thể, một mảnh Sinh Cơ Diệp, sáu mươi tám khối nguyên thạch. Lão muốn mua mấy mảnh?"
"Sao!" Cổ Nguyệt Dã đứng ngoài cửa bị cái giá này làm giật mình, lão vội vàng nói, "Phương Nguyên tiểu hữu. Giá này của cậu thật quá đắt!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-167297.jpg&w=256&q=75)