Bọn họ chặt đầu gà, uống rượu máu, dùng Tín cổ để thề...
Chu Tinh Tinh phun ra một ngụm nước miếng, gương mặt hiện lên sự âm trầm: “Mẹ nó, mấy năm qua lão tử bị Chính đạo đuổi bắt bốn phía, phải trốn chui trốn nhủi, đã sớm khó chịu rồi. Đại ca, ta tuyệt đối ủng hộ ca, cứ như vậy mà làm.”
“Hảo huynh đệ.” Tiêu Sơn duỗi hai tay, nắm lấy cánh tay Tôn Bàn Hổ, Chu Tinh Tinh, trầm ngâm một phen, sau đó nói: “Ma đạo đa nghi, muốn làm thành đại sự lần này, chúng ta nhất định phải bỏ qua thành kiến và hoài nghi, tin vào người đó, tuân thủ nghĩa khí. Ta đã nghĩ kỹ rồi, sơn trại mà chúng ta lập ra gọi là trại Nghĩa Thiên. Ngọn núi này gọi là núi Nghĩa Thiên.”
Từ đằng xa, Phương Nguyên nhìn thấy mọi chuyện phát sinh, không khỏi thở dài một hơi.
Không sai. Ngọn núi chôn dấu tiên cổ phòng Kinh Hồng Loạn Đài Đấu, còn có tiên cương Đại Lực Chân Vũ bát chuyển chính là núi Nghĩa Thiên.
Khi hắn nhìn thấy ngọn núi này lần đầu tiên, hắn đã nhận ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250654.png&w=256&q=75)
