Sa hải, hành cung dưới đáy biển.
Sau khi vấp phải khó khăn ở phúc địa Ngọc Lộ, biết ở lâu cũng vô dụng, đám người Sa Ma liền sáng suốt rút lui trở về.
Phương Nguyên, Thái Bạch Vân Sinh vốn định rời đi, nhưng lại bị Sa Ma và Tô Bạch Mạn giữ lại.
Nói đến, đây là lần thứ hai Phương Nguyên được mời tham gia bữa tiệc câu cá mập của Sa Ma.
Uống cạn chén rượu ngon, Sa Ma đặt chén rượu xuống, nhìn Phương Nguyên, nói thẳng: “Thất Tinh Tử, ngươi thật sự có nắm chắc đột phá được Án Binh Bất Động sao?”
Phương Nguyên thầm nghĩ: “Đến rồi.”
Trước đó, Sa Ma và Tô Bạch Mạn nói đông nói tây với hắn, hắn từ đầu đến cuối vẫn không lên tiếng. Sa Ma rốt cuộc không kiên nhẫn nữa, lên tiếng đi vào chính đề.
Lúc này, Phương Nguyên nghiêm mặt nói: “Sa Ma đại nhân, ngươi cũng biết được nội tình của tại hạ. Tại hạ thừa kế được một phần truyền thừa Trí đạo rất hoàn chỉnh. Gần đây, tại hạ lại càng ngộ ra được nhiều ảo diệu, lúc đó mới có thể giải được sát chiêu chiến trường mê cung Bát Môn. Nhưng cho đến lúc này, tại hạ luôn khổ tâm vì không có được tiên cổ Trí đạo trong tay. Vì thế nhiều khi thủ đoạn bị hạn chế, năng lực phát huy không đủ. Nếu có thể luyện ra được một con tiên cổ Trí đạo, nhất định có thể phá giải được sát chiêu Án Binh Bất Động không ai chủ trì.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-49280.png&w=256&q=75)