Phương Nguyên tỉnh dậy thì đã là buổi trưa ngày hôm sau.
Đầu hắn đã hết nhức, đau đớn cũng biến mất.
Hắn vô thức sờ sờ lỗ tai của mình, cảm giác giống lúc trước y như đúc, cứ như chuyện cắt tai đêm qua hoàn toàn không xảy ra.
Hắn bò dậy từ trên giường, tìm cái gương rồi soi thử một lần.
Trong hiện ra diện mạo của một thiếu niên, không anh tuấn nhưng một đôi con ngươi thâm sâu, đen sẫm lại làm cho hắn vượt khỏi phàm tục, thoáng để lộ ra một vẻ cuốn hút đầy lạnh lùng, không giống tầm thường.
Hai tai thiếu niên có kích cỡ bình thường, giống nhau y hệt.
Tối hôm qua, lúc vừa mới trồng Địa Thính Nhục Nhĩ Thảo vào, tai phải Phương Nguyên vừa mập vừa lớn, vành tai gần như chạm đến cằm. Thế nhưng hôm nay nó lại trở thành rất bình thường, nhìn từ hình dáng bên ngoài, hoàn toàn không phát hiện ra cái gì kì lạ.
Đây là vì cơ thể hắn và Địa Thính Nhục Nhĩ Thảo đã thích ứng với nhau.
Phương Nguyên chú ý lắng nghe, chân nguyên tiếp tục phát động, thính lực cũng theo đó mà tăng cường, mà ở trong gương, tai phải của hắn cũng dần dần mọc ra rễ.
Những cái rễ này, như là rễ cây nhân sâm ngàn năm, từ tai kéo dài ra ngoài, lưa thưa nhưng không ngừng dài ra, rũ xuống mặt đất.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Bộ này nặng đô vải :)))) Càng đọc càng cuốn là thế nào 🥹
