Thậm chí có đôi khi, đầu cá vô cùng kiên cố sẽ đánh bật cả đảo nhỏ.
Oành! Oành! Oành!
Mỗi lần Long Ngư va chạm sẽ bộc phát tiếng nổ kịch liệt. Hòn đảo nhỏ dưới chân mọi người sẽ run rẩy theo.
Đám người Thiên Đố Lâu bị vây trên hòn đảo nhỏ, nhìn sóng lớn trước mắt, sắc mặt trắng bệch, thúc thủ vô sách, không thể làm gì.
Tính tình của hoang thú Long Ngư rất ngoan ngoãn, dịu dàng, rất ít khi phát cuồng.
Nhưng trước đó cổ sư Cổ Hồn Môn đã vận dụng thủ đoạn khiến con hoang thú Long Ngư phát cuồng, lâm vào trạng thái phẫn nộ điên dại, hoàn toàn mất đi lý trí và bản tính.
Tuy cổ sư Thiên Đố Lâu có khả năng trèo non, lội suối nhưng rốt cuộc cũng là phàm nhân, chân nguyên có hạn. Trong tình huống này chẳng khác nào lấp lạch trời, căn bản không qua được.
Nghe nói là thủ đoạn tiên đạo, ánh mắt của các cổ sư còn lại đều sáng lên.
Nhưng trưởng lão Chu Ninh lại cau mày than khổ: “Nếu có thể vận dụng thủ đoạn tiên nhân, ta đã sớm ra tay rồi, nào còn chờ đến bây giờ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

![[Xuyên Sách] Nữ Phụ Hào Môn Không Muốn Nổi Tiếng!](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fmedia.wewds.xyz%2Ftruyen%2FM%C3%A8o-125259.jpg&w=256&q=75)
