Gã còn trẻ, bộ dạng anh tuấn, tu vi lục chuyển, là tán tu ở Đông Hải.
“Diệc Thi Tiên Tử cứ cách một khoảng thời gian sẽ đến suối nước nóng trên đỉnh núi lửa dưới đáy biển để tắm rửa. Bí mật này không ai biết ngoài ta. Ta nhất định phải thừa dịp này tiếp xúc với Diệc Thi Tiên Tử. Nếu có thể cưới được nàng, tài nguyên tu hành trong tương lai của ta còn sợ thiếu sao? Sao? Có chuyện gì vậy?”
Diêu Cát Tịch theo tiếng kêu nhìn lại, liền nhìn thấy Phương Nguyên từ trong biển nhanh chóng bắn ra, chật vật chạy trốn. Mặt biển vốn đang yên tĩnh bởi vì hắn mà nhấc lên con sóng lớn.
“Nhìn dáng vẻ của hắn, hình như là tặc tử. Ta có nên đuổi theo hay không?” Diêu Cát Tịch lại càng do dự.
Đúng lúc này, Tống Diệc Thi cũng đuổi theo lên mặt biển. Nhìn bóng lưng chạy tán loạn trên không trung của Phương Nguyên, nàng quát: “Dâm tặc, đứng lại đó, nhận lấy cái chết cho ta.”
“Cái gì? Dâm tặc?” Diêu Cát Tịch giống như bị sấm sét giữa trời quang bổ trúng, kinh ngạc đến mức lồi cả hai mắt ra, thiếu chút nữa tròng mắt đã rơi xuống đất.
“Dâm… dâm tặc?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


