“Với lại, gã đã mất đi hải vực cá nhân, cũng không còn phương pháp thu được lợi nhuận, trong tay túng quẫn vô cùng. Lần này công lược Phúc địa Ngọc Lộ, thù lao phong phú, là cơ hội để cứu vãn gã khỏi phá sản. Đến lúc này, thủ đoạn Trí đạo của Tinh Tượng Tử lại cao siêu hơn gã. Bặc Đan khó tránh khỏi cảm giác sợ bị người ta đoạt mất chén cơm. Bởi vì can hệ trong đại mà mất đi sự bình tĩnh.”
Tô Bạch Mạn khẽ lắc đầu: “Bặc Đan có vẻ như không đáng chú ý, nhưng có được thành tựu này cũng không đơn giản.”
Sa Ma trầm ngâm nói: “Xem ra Bặc Đan rất muốn nắm lấy cơ hội lần này. Gã là người trong cuộc, kiến thức có chút mơ hồ. Cho dù bản lãnh của gã không tốt, nhiều ít cũng có chút tác dụng. Mặc dù bản lĩnh của Tinh Tượng Tử lớn, rốt cuộc cũng là người ngoài. Ta nhất định phải mang theo Bặc Đan để ngăn gã Tinh Tượng Tử, phòng ngừa sau này hắn chơi xấu. Bây giờ hắn đã khinh người như vậy rồi, về sau sẽ còn ra sao nữa? Nếu chẳng may trong lúc công lược, hắn gài bẫy cho chúng ta thì làm sao bây giờ? Chúng ta không hiểu thủ đoạn Trí đạo, có một Bặc Đan, cũng có thể khiến cho Tinh Tượng Tử ném chuột sợ vỡ bình.”
Lúc này, Tô Bạch Mạn cảm thấy yên tâm, ánh mắt trìu mến nhìn phu quân của mình: “Vẫn là phu quân ta bản lĩnh. Bặc Đan, Tinh Tượng Tử trong tay chàng không thể tạo thành bọt nước gì cả.”
“Haha, phu nhân, nàng cũng đừng tán dương ta như thế.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



