Cuộc chiến đấu lần này khiến Phương Nguyên nhận thức được sự cường đại của Tần Bách Thắng.
“Tần Bách Thắng rốt cuộc là ai? Thực lực chân chính lại thâm hậu như vậy. Tại sao đám người Hắc Thành, Khương Ngọc Tiên Tử, Hồi Phong Tử lại ở cùng một chỗ? Tần Bách Thắng dường như là thủ lĩnh của bọn họ. Hắc Thành trong đội ngũ của bọn họ, Hắc Lâu Lan muốn báo thù, chỉ sợ vô vọng rồi. Nói đến, nước của phúc địa Lang Gia sâu thật.”
Trong trí nhớ kiếp trước của Phương Nguyên, phúc địa Lang Gia có thể ngăn cản được bảy đợt tấn công.
Nhưng bây giờ mới đến đợt thứ tư, lập tức có dấu hiệu ngăn cản không nổi.
Rốt cuộc lịch sử có chân tướng như thế nào? Có phải do Phương Nguyên hắn mang đến ảnh hưởng thay đổi tình cảnh của phúc địa Lang Gia hay không?
Trước mặt Phương Nguyên bây giờ là một đám sương mù nặng nề.
“Cho dù trạng thái của ta hiện tại rất hoàn mỹ, nhưng đối mặt với Tần Bách Thắng, nhất là sát chiêu tiên đạo Hồn Ép kia, căn bản không có lực hoàn thủ. Thật sự là quá bé nhỏ.”
Phương Nguyên cúi đầu nhìn cánh tay của mình. Tay của hắn dính đầy máu dê, máu me nhầy nhụa thành một đống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

