“Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?”
“Đối phương quá mạnh, căn bản không thể kiên trì được nữa.”
“Không được, nếu ta phóng xuất ông ta, ta sẽ bị giam lại, không biết khi nào mới có thể ra ngoài.”
“Ta tân tân khổ khổ xây dựng phúc địa Lang Gia, nói không chừng sẽ bị tên điên kia tăng thành động thiên...”
“Dã tâm của ông ta quá lớn, nhất định sẽ mang đến sự hủy diệt của phúc địa Lang Gia.”
Địa linh Lang Gia dựng râu trừng mắt, miệng lẩm bẩm nói chuyện một mình, mức độ hồ ngôn loạn ngữ khiến cho Phương Nguyên và Mặc Thản Tang cảm nhận được sự khủng hoảng.
Phương Nguyên vẫn còn ổn, dù sao hắn cũng còn có Định Tiên Du trong tay.
Nhưng Mặc Thản Tang lại vô cùng bất an.
Vị cổ tiên người Mặc kia đã bỏ mình. Nếu ông hy sinh luôn, kết quả của mấy chục vạn người Mặc trong thành Mặc nhân sẽ cực kỳ đáng lo.
Không có cổ tiên bảo vệ, trong thành Mặc nhân lại nhiều người Mặc như vậy, nhất định sẽ là một khối thịt mỡ dẫn đến vô số sói lang hổ báo tranh đoạt tàn khốc.
Kết quả con dân người Mặc sẽ rất bi thảm, trở thành nô lệ sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng.
“Địa linh đại nhân, ngài nhất định phải trấn định. Chúng ta đều dựa vào ngài. Trường Mao Lão Tổ thường hay luận đạo với Ma tôn, ngài nên nhớ lại, nhất định có cách gì đối phó với kẻ địch không?” Mặc Thản Tang đến gần địa linh Lang Gia, không ngừng thúc giục.
“Ngươi đừng ép ta, đừng ép ta.” Hai tay địa linh Lang Gia nắm chặt tóc, lắc đầu liên tục.
Trong lòng Mặc Thản Tang lại càng thêm nôn nóng, nắm lấy cánh tay địa linh Lang Gia, lắc lư thân hình của lão: “Địa linh Lang Gia, ngài nhất định phải tỉnh táo lại.”
“A....”
Địa linh Lang Gia dường như đạt đến cực hạn, bỗng nhiên ngửa đầu gào thét.
Oành.
Một luồng sức mạnh đột nhiên bộc phát trên người địa linh Lang Gia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



